Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ Hạ

Ma ma thấy Tôn Phương Nhi mất hồn hết hồn rời khỏi, bèn open đi vào.“Vương phi, con gái ta vẫn tin sao?” Ma ma hỏi.Thương Mai lỏng lẻo nhạt nói: “Nàng ta vẫn tin, nữ ta thiệt sự trúng độc rồi, ta không hẳn hù dọa thanh nữ ta, đi nói mang lại Đao lão đại, trông chừng nhất cử nhất hễ của cô bé ta.”“Vương phi thật sự hạ độc rồi sao?” Ma ma khiếp ngạc.“Phải, các loại độc này là cần sử dụng cổ trùng trên thi thể Hàn Thanh chiếm được rang khô cùng nghiền nát thành bột rồi thêm một các loại độc tố mới, buổi tối nay, người vợ ta sẽ biết.” yêu mến Mai thần sắc ghẻ lạnh nói.“Thật sao? vương phi ngươi thiệt sự quá siêu rồi.” Ma ma khôn xiết vui mừng, vốn dĩ khoảng thời gian này luôn bị người ta tính kế, đã khiến mọi bạn rất gắt rồi, bất ngờ Vương phi hạ thủ lại mau lẹ như thế, chớp nhoáng phản kích lại.Thương Mai ngồi xuống, góc nhìn u ám: “Nàng ta hạ thủ với ta, ta hoàn toàn có thể nhịn, hạ thủ với nam nhân của ta, ta cùng người vợ ta quậy cho đến lúc cá cùng lưới rách.”Mà điều quan trọng đặc biệt nhất là cô biết Đông Mệnh Cổ là gồm cách giải cổ, rõ ràng, không tồn tại thuốc giải, giải cổ không hẳn dùng giải pháp dùng thuốc giải.Tôn Phương Nhi vừa rồi khi nói chuyện, lòi ra một chút thông tin.Tôn Phương Nhi vừa đến thì cô nói ao ước giết thiếu phụ ta, trước tiên có tác dụng loạn để ý đến của nữ ta, lại sử dụng mê hương khiến cho nàng ta loàn tâm, nữ ta tất yếu sẽ gặm câu.Sau lúc Tôn Phương Nhi trở về, Quý thái phi hỏi mục đích Hạ thương Mai tìm thiếu nữ ta, Tôn Phương Nhi nói: “Nàng ta hạ độc cùng với ta rồi.”“Ngươi còn hoàn toàn có thể bị nữ giới ta hạ độc sao?” Quý Thái phi không tin tưởng nói.“Mắc bả của cô bé ta, nàng nhân này vô cùng lợi hại.” Tôn Phương Nhi nghiến răng nghiến lợi nói.“Ngươi đang trúng độc gì?” phái nam Hoài vương vãi ngồi trên ghế, âm xoa hỏi.“Không biết, hiện giờ còn không phản ứng, cô gái ta nói về tối nay vẫn biết.” Tôn Phương Nhi hận mang đến răng ê ẩm, sử dụng độc là thế mạnh của nàng ta, bất ngờ điểm mạnh của chính bản thân mình lại gặp mặt đối thủ.“Ngươi hoàn toàn có thể giải độc không?” phái mạnh Hoài vương vãi hỏi.“Nàng ta nếu vẫn hạ độc, tự nhiên không dễ dàng hoàn toàn có thể giải được.”“Bản vương tra cứu một đại phu đến ngươi, hỗ trợ ngươi giải độc.” Trên gương mặt trắng bệch của nam giới Hoài Vương hết sức u ám, không dừng lại ở đó đáy mắt có sự thất vọng sâu sắc, dường như không ngờ Tôn Phương Nhi vô bổ như vậy.“Tạ vương vãi gia, không cần.” Tôn Phương Nhi nói: “Nếu là độc ta cần yếu giải, đại phu trong tởm cũng cần yếu giải được.”“Sau này tín đồ hành sự cảnh giác một chút, lúc này ngươi vốn dĩ tránh việc đi chạm chán nàng ta.” phái mạnh Hoài Vương không vui nói.Tôn Phương Nhi ngước đầu, các giọng nói khẽ khàng: “Phải, ta không đúng rồi.”Quý thái phi với Nam Hoài vương liếc quan sát nhau, dung nhan mặt đều không quá tốt.Nam Hoài Vương xem xét một lát: “Mộ Dung Khanh đã từng có lần dẫn một người hậu đến Hi Vi Cung, căn cứ theo người của họ hình dung, thân hình fan này giống Hạ mến Mai, bạn dạng vương nghỉ ngờ, mộ Dung Khanh dẫn bệnh cho Hoàng thượng.”“Có bí quyết biết bệ hạ mắc bị bệnh gì không?” Quý thái phi hỏi.Tôn Phương Nhi ngồi ngước đầu nhìn Tôn Phương Nhi.Tôn Phương Nhi đáy mắt vụt sang 1 tia âm lãnh độc ác: “Cách thì có, nhưng đề xuất tốn một chút thời gian.”Đến khoảng giờ Hợi, Tôn Phương Nhi ban đầu cảm thấy đau bụng, bắt đầu đầu chỉ là tất cả hơi nhâm nhẩm đau, qua thời gian một nén hương, cảm xúc phần bụng đau đớn như xé toạc ra, đau đến hơn cả nàng ta sống trên chóng lăn lộn.“Gọi vương vãi gia!” Tôn Phương ta khôn cùng đau đớn, lập tức đi tìm Nam Hoài Vương.Nam Hoài Vương phi vào thấy Tôn Phương Nhi ôm bụng lăn lộn, khía cạnh mày trắng bệch như tờ giấy, các giọt mồ hôi hột trường đoản cú trán tan xuống, môi cắn rách, tia tiết rỉ ra.Nam Hoài vương vãi đỡ phụ nữ ta, nhíu mi hỏi: “Cảm thấy như vậy nào?”Tôn Phương Nhi cắm chặt răng, chịu đựng cơn đau, đột cảm thấy bao tử quặn lên, thiếu nữ ta đứng lên lao đầu lảo đảo, thị nàng đỡ nữ ta trở về, cực khổ tuy đỡ một chút, tuy nhiên đầu choáng váng cạnh tranh chịu, trong cả đứng cũng không có sức.“Biết ngươi sẽ trúng độc gì chưa?” nam Hoài vương thấy đau khổ hình như đã giảm sút một chút, hỏi.“Không biết!” dung nhan mặt của Tôn Phương Nhi bước đầu đỏ bừng, những giọt mồ hôi trên trán thường xuyên chảy ra, phái nam Hoài Vương gửi tay sờ trán của phái nữ ta, vậy vương vãi nhíu mày: “Ngươi nói xem ngươi sao rất có thể không cẩn trọng như thế? Vào hôm nay lại trúng kế của con gái ta”“Là ta không cẩn thận, vương gia giảm giận!” các giọng nói của Tôn Phương Nhi yếu ớt vô lực, cả người một chút tinh thần cũng ko có.Nàng ta trước giờ cũng biết nam nhân này không phải là người hoàn toàn có thể phó thác cả đời, nhưng cô bé ta lại chưa từng vọng tưởng, chỉ muốn chấm dứt đại nghiệp tuyển mộ Dung Khanh, lúc đầu không trân trọng nữ ta, là lỗi của hắn.Đau đớn dần dần tan biến, cả khiến đầu óc của con gái ta choáng váng, công sức của con người toàn thân từ từ rút cạn.Thị thanh nữ đi vào, nhỏ tuổi giọng nói: “Vương gia, Phương Nhi cô nương, Nhiếp thiết yếu Vương phi ở mặt ngoài.”“Nàng ta mang đến làm chiếc gì?” nam giới Hoài Vương rét mướt giọng nói.“Hồi bẩm vương gia, bạn nữ ta ko nói.”“Để con gái ta vào đi.” Tôn Phương Nhi phương diện mày tái nhợt nói.Nam Hoài vương ngồi ở một bên, khía cạnh mày âm trầm, yêu đương Mai khi bước lại không lên tiếng.“Vương gia cũng ở đây sao?” yêu thương Mai mỉm cười, Đao lão đại theo đằng sau.Nam Hoài Vương không lên tiếng, hắn ta khinh thường xuyên hành lễ với mến Mai, càng coi thường thường xin chào hỏi.Thương Mai không thể để tâm, đi cho trước nệm Tôn Phương Nhi, ngồi xuống: “Khó chịu đựng không?”Tôn Phương Nhi trừng đôi mắt với cô: “Người chớ quá đắc ý.”Thương Mai lắc đầu: “Có gì nhưng mà đắc ý chứ? so với Đông Mệnh Hoài Vương đột nhiên ngẩng đầu, chú ý Tôn Phương Nhi, bên cạnh đó có tương đối ngạc nhiên.Sắc khía cạnh của Tôn Phương Nhi càng tái trắng: “Ta đo đắn người đang nói chiếc gì”Thương Mai thấy bội nghịch ứng của nhị người, trong tâm địa có cảm xúc có khá kỳ lạ, mẫu mã cổ của Đông Mệnh Cổ không phải là hạ trên tín đồ Nam Hoài vương sao? hay là nói vẫn hạ cơ mà hẳn ta ko biết?Phương Nhi này là bạn của hắn Cổ, hạ cổ độc trên bạn hai người, mẫu gọi là đồng mệnh, một fan chết, người còn lại cũng phải chết, không tồn tại thuốc giải.” mến Mai tốt bụng giải thích cho phái nam Hoài Vương.Nam Hoài vương vãi nheo ánh mắt chằm chằm Tôn Phương Nhi, Tôn Phương Nhi chống tín đồ dậy: “Người rốt cuộc mang lại làm chiếc gì?”“Giúp người!” yêu thương Mai mỉm cười lấy ra một túi châm: “Ngươi nếu không châm cứu, ắt sẽ không còn nhìn thấy đi, người rốt cuộc đang hạ độc gì cùng với ta?” Ánh mắt của Tôn Phương Nhi vang vẻ oán độc.“Ta sao rất có thể sẽ nói cho ngươi được chứ? Ngươi không phải cũng không tồn tại nói với ta cách giải Đồng Mệnh Cổ hay sao?” yêu thương Mai mang châm ra, kim châm ở dưới ánh nến vạc ra ánh nắng u tối: “Ngươi vẫn muốn ta châm kim không?”Tôn Phương Nhi vẫn trợn ánh mắt cô, không lên tiếng, lại, lười nhác nói: “Thôi vậy, ta uổng công chạy cho một chuyến, ngươi đi chết đi!”Nói xong, vực lên muốn tách khỏi.Tôn Phương Nhi đanh giọng nói: “Đứng lại!”Thương Mai xoay đầu, tự dưng mỉm cười: “Không nỡ chết sao?”Tôn Phương Nhi nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta trước sau gì sẽ tìm được cách giải độc.”Thương Mai lại ngồi trở lại: “Được, ta chờ ngươi.”Độc này, sau về tối nay, mặc dầu y thuật của thiếu phụ ta có lợi xong, yêu quý Mai kéo ra ba viên dược hoàn: “Tối nay uống thuốc, mai sau độc tính của ngươi sẽ dần dần ẩn đi, một mon sau sẽ lại tái phát, mang lại lúc kia ta lại châm kim khống chế độc tính mang đến ngươi!”Nói xong, cô vắt túi châm ước ao rời khỏi.