Người Đàn Bà Cố Chấp

*

*
*
*
*

*

*

*

KIM NHẤTĐám ma bà Gái thiệt là buồn! Ngoài một vài bà con trong xã nghèo thuộc mấy đứa nhóc nhặt nhôm vật liệu bằng nhựa với bà thì chẳng có ai là họ sản phẩm thân thích.
Suốt đoạn đường dài gửi bà ra nghĩa trang nơi yên ổn nghỉ sau cùng của bà, mưa rơi trung bình tã, gió rít ào ào làm cho mọi tín đồ lạnh run. Có lẽ ông Trời cũng hễ lòng xót thương mang lại kẻ bạc mệnh trong cảnh khốn cùng...Bà Gái “ra đi” mau quá! Chẳng tốn một viên thuốc cũng ko phiền ai quan tâm và cũng không kịp trối trăng cho bạn bè cháu côi phới khốn khổ của bà. Bà “ra đi” trong giấc mộng giữa đêm mưa sa gió gào. Bà vẫn sống một cuộc đời đầy bão táp và bị tiêu diệt trong cô đơn bất hạnh giữa cao nguyên bạt ngàn greed color cà phê. Gió đại ngàn đang ru giấc ngủ ngàn thu của bà. Blue color cao nguyên đã ôm bà vào dưới lòng đất như bất cứ ai cho với cõi vĩnh hằng. Từ ni bà sẽ thoát khỏi cuộc đời bể dâu. Thoát khỏi cả những gì bà đã yêu cầu đeo sở hữu suốt cả cuộc đời! Chỉ yêu đương cho đàn nhóc đã từng có lần được bà cưu mang che chở. Bà bị tiêu diệt quá bất thần đã để cho chúng bị hụt hẫng, nhìn mặt đứa nào thì cũng rớm lệ. Chúng khóc vày thương bà cùng khóc cả đến số kiếp trôi nổi của mình. Trường đoản cú nay bọn chúng sẽ cần tự dựa vào nhau mà kiếm sống. Vị trong đầu óc trẻ thơ, chỉ gồm bà là người giỏi nhất, xứng đáng tin nhất. Mà bạn chúng thương độc nhất thì đã vứt chúng cơ mà “đi” mất rồi.Lũ trẻ này cũng như bà Gái, hồ hết từ các nơi cảm thấy về trên đây rồi nhập thành hội điện thoại tư vấn là “hội nhôm nhựa”. Cũng có vài đứa say mê đi riêng để ăn mảnh một mình. Nhưng hầu như thương nhau với cứu nhau khi bạn gặp nạn, và những đứa trẻ em côi cút độc thân ấy chính là hậu quả của nhiều cặp vợ ông xã chia tay rồi bỏ rơi con cháu để đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. địa điểm bà cháu nghỉ tối là túp lều cũ rách rưới cạnh bức tường chắn một nhà bỏ hoang vô chủ. Phần lớn ngày nắng đẹp gió non thì túp lều ấy như một đội nhóm ấm bảo vệ cho mấy bà con cháu yên giấc sau đó 1 ngày lao rượu cồn cực nhọc. Nhưng, rất nhiều đêm mưa gió thì căn lều bé nhỏ dại rách nát cơ không che nổi mười con tín đồ đang giá run cầm cố cập. Dẫu vậy dù sao thì căn lều ấy vẫn chính là tổ nóng là ngôi nhà nương thân của các kẻ tha phương khốn khổ. Phần đông đứa con trẻ cơ nhỡ ngày càng tăng thêm vì có rất nhiều lý do. Lớp trước trưởng thành và cứng cáp thì quăng quật nghề nhôm nhựa đi làm việc thuê làm mướn hoặc phụ hồ. Tất cả đứa đã bao gồm nhà cửa ngõ vợ, con. Một số đứa được đơn vị nước cho nạp năng lượng học đàng hoàng để mai sau bổ ích cho nước nhà.Cứ thế, lớp trước trưởng thành thì lớp trẻ khác đến, cứ hệt như luật thoải mái và tự nhiên của chiếc đời. Và bà lại dìu dắt, chỉ bảo chúng cái nào phải lượm và loại nào không nên lượm. Bà chỉ bảo, căn dặn cảnh giác vì bà đã từng chứng kiến cảnh giết fan thê thảm chỉ vì họ lặt nhầm đầu đạn M79 lại ngỡ là xoàn mười. Có bạn biết nguy khốn mà vẫn đập đầu đạn để bán có tiền những hơn. Tuy nhiên tiền đâu chưa thấy đã trở nên mất mạng. Gần như chuyện như thế, các anh công an phường sẽ nhắc nhở nhiều lần, tuy vậy họ vẫn bỏ không tính tai. Cũng ko trách họ được, vì trong lúc khốn thuộc mà những thứ giết bạn ấy lại là bán được tiền rộng hẳn những phế liệu khác thì bọn họ cứ lượm cứ cung cấp để kiếm chén cơm manh áo qua ngày. Riêng rẽ với bà thì khác. Dù là đói bà cũng không đủ can đảm sờ cho tới Tử thần.Bà Gái tên thật là Nụ. Nhỏ một mái ấm gia đình nghèo ngơi nghỉ vùng biển. Nụ là chị cả rồi mới đến Tùng là em trai kế. Năm Nụ lên sáu thì Nụ ko thấy bố ở nhà. Thỉnh thoảng lắm ông ta mới về, nhưng mà về lần như thế nào Nụ cũng thấy ba mẹ cự cãi nhau, có những lúc còn pk đến sứt đầu mẻ trán. đa số lần như thế, Nụ thường xuyên bế em Tùng chạy trốn mang đến khi người mẹ gọi mới dám về. Năm sau, Nụ thấy ba dẫn về một cô nàng son phấn đầy mặt, tay cổ đeo đầy vàng, cha nói cùng với mẹ: “Đây là bà xã tau, từ nay tau không về chiếc nhà này nữa”. Nói rồi ông ta thuộc cô ý trung nhân ra xe ko kể sân định về, nhưng chị em đã túm tóc nhỏ bồ nhí giật mạnh xuống đất cùng hét: “Đồ bé đ. Đồ khía cạnh mo. Mày dám cướp ông xã tau à?” mẹ nói chưa hết lời thì ngay lập tức bị một đạp to gan như búa tạ làm mẹ bất tỉnh xỉu. Mẹ Nụ hại run gắng cập. Ngóng ba ra đi mới dám gọi bà bầu dậy xoa bóp. Có lẽ rằng vì bị phụ tình mà lại từ đó mẹ đối xử với bà bầu Nụ cực kỳ lạnh nhạt. Thỉnh thoảng Nụ bế em đi chơi tới tối, chị em cũng không thèm call về ăn uống cơm. Nụ cảm thấy ở người bà mẹ có cái nào đó khác lạ và cô phiêu bạt một điều rằng cô sẽ mất luôn cả mẹ. Quả đúng nuốm thật. 2 năm sau, Nụ thấy mẹ vắng đơn vị luôn, và lúc trở về thì bao gồm một người lũ ông kỳ lạ về theo. Người đàn ông đôi mắt ti hí, đầu nhằm tóc như lũ bà, liếc xéo hai bà bầu như dao chém chuối hỏi mẹ: “Hai đứa con của cô đấy à?” Mẹ có vẻ sợ hắn. Cứ mỗi lần có hắn trong nhà là Nụ bị sai khiến đủ điều. Hắn đi thoát khỏi nhà Nụ bắt đầu thở phào. Tình cảm bi đát khổ ấy kéo dãn dài trọn năm thì bà mẹ lại đi với đàn ông khác, có lẽ mẹ đã biết thành hắn vứt rơi đi tìm gái khác. đi dạo này Nụ thấy bà bầu cũng son phấn lòe lọet, quần áo xinh tươi và treo cả dây chuyền cùng nhì nhẫn vàng nữa. Nụ thấy bà mẹ trẻ và đẹp hẳn ra. Nhưng biện pháp đối xử với con cháu thì ngày càng xấu đi trước. Dường như bà muốn xa hẳn những con tuy thế không đành, vày lúc kia em Tùng mới được tía tuổi. Khi Nụ mười nhị tuổi thì Tùng lên sáu cùng người chị em không khi nào trở về nữa. Nụ đã có tác dụng đủ nghề như giặt áo xống thuê, rửa bát bát cho các quán cơm chợ để có tiền nuôi em nạp năng lượng học. Tùng cũng thương chị và hiểu cảnh ngộ của bản thân nên nó học hết sức giỏi. Một hôm, để sở hữu tiền mua áo quần mới đến em, Nụ đã bước đi vào nhà hàng quán ăn với hy vọng kiếm được rất nhiều tiền hơn vị trí khác. Bởi vì thiên hạ vẫn phao rằng các người sử dụng trong đó vô cùng sộp. Tuy nhiên vất vả một ngày dài mà ông chủ chỉ trả bằng hai bữa cơm một lần. Nụ vẫn bưng bia cho khách, hốt nhiên cô bắt gặp một ông khách khôn cùng mập, ăn mặc rất sang trọng đi với một bà to đeo đầy vàng. Nụ cho tới gần và cô chợt chựng lại rồi ù xẻ chạy thoát khỏi quán như bị ma đuổi. Người bầy ông bụ bẫm ấy không một ai khác mà đó là người phụ thân mà hồi xưa chỉ là một trong dân chài nghèo khổ. “Ôi! Đồng tiền sẽ làm thay đổi tất cả. Đông tiền mạnh khỏe đến vậy ư?”. Nụ vừa chạy vừa trộm nghĩ nỗ lực và cô thấy ai oán vô hạn lúc nghĩ cho tới người người mẹ cũng vì đồng tiền mà bỏ rơi người mẹ cô sinh sống lay lất trong căn nhà tranh nghèo nàn.
*

Minh họa: Nguyễn Thiện Đức