TÂN CỔ: THÀNH PHỐ BUỒN

Lời bài bác hát Tân Cổ: Thành Phố Buồn

Thành phố nào, nhớ không em Nơi chúng mình tra cứu phút êm đềm tp nào vừa đi vẫn mỏi Đường quanh co quyện gốc thông già Chiều đan tay nghe nắng chan hoà nắng hôn nhẹ có tác dụng hồng môi em đôi mắt em bi tráng trong sương chiều Anh thấy đẹp nhất hơn... Một sáng nào, nhớ ko anh Ngày Chúa Nhật ngày của riêng biệt mình tp buồn, nằm nghe khói toả bạn lưa thưa chìm dưới sương mù Quỳ cùng mọi người trong nhà trong góc giáo đường Tiếng kinh mong đẹp mộng yêu mến Chúa yêu mến tình sẽ cho chính mình mãi mãi ngay sát nhau. Còn nhớ ko em ban đầu tiên chạm chán gỡ bản thân bước bên nhau qua làn sương bao phủ chiều xuống bạt ngàn giáo đường lặng lẽ âm thầm người lưa thưa say sưa dưới sương... Mờ. Ánh mắt bờ môi em làm cho tim anh chết lặng từ bỏ bao giờ; Để rồi ghi nhớ thương xuyên suốt đêm dài thao thức chờ muốn một ngày anh ngõ tiếng làm cho quen. Chiều Chúa Nhật như thế nào em trước anh sau, bước vội với mọi người trong nhà mình vào mang đến kịp lễ tiếng kinh cầu dệt mộng thương nghe vấn vương các tâm hồn như mở ngõ Rồi anh trao khẩu ca yêu ban đầu dù cho đến ngàn sau mà lại lòng anh vẫn yêu thương hoài mong xin trời cao thương xót cho tình lứa đôi Phố nhỏ từ đây ấm cúng đôi tình nhân bao gồm em mặt đời tim anh trào dưng mơ ước, dẫu đêm sương lạnh tuy vậy tình thắm nồng người ơi. lời nói anh trao xuyến xao lòng con gái, nguồn cơn em yêu anh không nên hai lời. Ước mộng ngày xanh hoà nhịp tim yêu cho đến trọn đời. Phố nhỏ từ đây sẽ không thể quạnh quẽ, giáo đường nào rộn ràng tấp nập tiếng mong kinh. Ngày Chúa Nhật về là ngày của riêng biệt ta, nghi vết tình yêu thương buổi đầu chạm chán gỡ Mình đang yêu nhau, nguyện mong duyên thắm, Chúa sẽ cho doanh nghiệp mãi mãi ngay gần nhau. Rồi từ kia vì bí quyết xa, duyên tình thêm nhạt nhoà Rồi tự đó vùng phong ba, em làm dâu nhà tín đồ Âm thầm, anh nuối tiếc thương đời Đau buồn, em khóc biệt li Anh về cóp nhặt kỷ niệm kiếm tìm quên. thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều mát rượi tâm hồn Và bé đường ngày xưa lá đổ, giờ ko em sỏi đá u buồn Giờ không em hoang vắng ngắt phố phường iếng chuông chiều chầm lờ đờ thê lương đưa tiễn người, quên núi đồi, quên cả tình yêu. Hỡi cầm nhân ơi, xin chớ thương đừng tiếc nữa. Mỗi bước chân sao nghe sầu vời vợi đêm nỗi chờ ước ao bóng tín đồ xa khuất biền biệt chân trời sao chẳng thấy cù về... Phố bé dại mù sương sao im re tư bề. Anh ra đi không một lời chuyển tiễn. Em ngùi ngùi ngỡ bạn đã phụ vong. Rồi một chiều nào em mặc áo lịch sự ngang bỏ lại sau lưng tháng năm nhiều kỷ niệm. Tôi trở về trên đây khi thân trai tròn nợ nước tra cứu lại tình nhân xưa, nhưng qua đời dạng xa hình. thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió khiều lạnh mát tâm hồn Và bé đường ngày xưa lá đổ, giờ ko em sỏi đá u buồn Giờ ko em, hoang vắng tanh phố phường tiếng chuông chiều chầm chậm trễ thê lương tống biệt người quên núi đồi, quên cả tình yêu. Rặng thông già xưa tuyến đường mòn quen cũ giờ không em sao vắng lặng tiêu điều Sương khuya vắng kín đáo trời phương đó, anh có nghe lòng giá lạnh không anh? Phố bi hùng đếm bước chân hoang. Vào góc giáo mặt đường nay chỉ bao gồm minh toi.