TÁC PHẨM TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU

Nguyễn Du hiệu là Tố Như, ông là một nhà thơ nổi tiếng của dân tộc việt nam (Đại thi hào dân tộc). Thành tựu Truyện Kiều của ông được xem là một kiệt tác văn học, giữa những thành tựu tiêu biểu vượt trội nhất trong văn học Việt Nam.

Thông tin tiểu sử vắn tắt thi hào Nguyễn Du

Hiệu là Tố Như, Thanh Hiên, bé Nguyễn Nghiễm, buôn bản Tiên Điền, huyện Nghi Xuân (Nghệ Tĩnh) văn chương vượt hẳn chúng ta bè, tuy nhiên học vị chỉ là tam trường (tú tài). Nguyễn Du gặp gỡ nhiều trở ngại hồi bé thanh niên. Mười một tuổi không cha mẹ cha, mười bố tuổi mất mẹ, suốt đời trai trẻ ăn uống nhờ sống đâu: hoặc ở trong nhà anh ruột (Nguyễn Khản), đơn vị anh vk (Đoàn Nguyễn Tuấn), có lúc làm con nuôi một võ quan họ Hà, và nhận chức nhỏ: chánh thủ hiệu uý. Vày tình hình đất nước biến động, cơ quan ban ngành Lê Trình sụp đổ, Tây đánh quét sạch sẽ giặc Thanh, chúng ta Nguyễn Tiên Điền cũng sa bớt tiêu điều: "Hồng Linh vô gia, huynh đệ tán". Nguyễn Du trải qua 10 năm gió bụi. Năm 1802, ra làm quan với triều Nguyễn được thăng thưởng cực kỳ nhanh, từ tri huyện lên tới tham tri (1815), đạt được cử làm cho chánh sứ lịch sự Tàu (1813). Ông mất vì căn bệnh thời khí (dịch tả), ko trối trăng gì, đúng vào khi sắp sửa làm cho chánh sứ sang công ty Thanh lần vật dụng hai.

Tác phẩm tiêu biểu cho tính năng Nguyễn Du là Đoạn ngôi trường tân thanh cùng Văn tế thập nhiều loại chúng sinh, phần đa viết bằng quốc âm. Đoạn ngôi trường tân thanh được gọi thông dụng là Truyện Kiều, là một trong truyện thơ lục bát. Cả nhị tác phẩm hầu như xuất sắc, tràn trề lòng tin nhân đạo chủ nghĩa, phản nghịch ánh tấp nập xã hội bất công, cuộc sống dâu bể. Thành tựu cũng cho thấy thêm một trình độ nghệ thuật bậc thầy.

Toàn bộ Truyện Kiều

*
Trăm năm trong cõi fan ta,Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.Trải sang một cuộc bể dâu,Những điều trông thấy mà cực khổ lòng.Lạ gì bỉ sắc tứ phong,Trời xanh thân quen thói má hồng tiến công ghen.Cảo thơm lần giở trước đèn,Phong tình có lục còn truyền sử xanh.Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh,Bốn phương phẳng lặng, hai gớm vững vàng.Có nhà viên ngoại họ Vương,Gia tư nghĩ cũng thường xuyên thường bực trung.Một trai bé thứ rốt lòng,Vương quan là chữ, nối loại nho gia.Đầu lòng hai ả tố nga,Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân.Mai cốt cách, tuyết tinh thần,Một người một vẻ, mười phân vẹn mười.Vân xem long trọng khác vời,Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang.Hoa mỉm cười ngọc thốt đoan trang,Mây thua trận nước tóc, tuyết dường màu da.Kiều càng sắc đẹp sảo, mặn mà,So bề tài, sắc, lại là phần hơn.Làn thu thủy, nét xuân sơn,Hoa ghen lose thắm, liễu hờn kém xanh.Một, hai nghiêng nước nghiêng thành,Sắc đành đòi một, tài đành họa hai.Thông minh vốn sẵn tứ trời,Pha nghề thi họa, đủ mùi ca ngâm.Cung yêu đương làu bậc ngũ âm,Nghề riêng ăn uống đứt Hồ nuốm một trương.Khúc nhà tay lựa nên chương,Một thiên bạc bẽo mệnh, lại càng óc nhân.Phong lưu cực kỳ mực hồng quần,Xuân xanh sấp xỉ cho tới tuần cập kêÊm đềm trướng rủ màn che,Tường đông ong bướm đi về mặc ai.Ngày xuân bé én gửi thoi,Thiều quang đãng chín chục đã quanh đó sáu mươi.Cỏ non xanh tận chân trời,Cành lê white điểm một vài ba bông hoa.Thanh minh trong tiết tháng ba,Lễ là tảo mộ, hội là đạp Thanh.Gần xa háo hức yến anh,Chị em tìm sửa bộ hành đùa xuân.Dập dìu tài tử, giai nhân,Ngựa xe pháo như nước áo quần như nêm.Ngổn ngang gò gò kéo lên,Thoi rubi vó rắc tro tài chính bay.Tà tà nhẵn ngả về tây,Chị em tha thẩn dan tay ra về.Bước dần theo ngọn tè khê,Lần xem cảnh quan có bề thanh thanh.Nao nao làn nước uốn quanh,Dịp mong nho nhỏ tuổi cuối ghềnh bắc ngang.Sè sè nấm mèo đất mặt đàng,Dàu dàu ngọn cỏ nửa quà nửa xanh.Rằng: Sao trong tiết thanh minh,Mà đây hương khói đìu hiu thế mà?Vương Quan mới dẫn sát xa:Đạm Tiên cô gái ấy xưa là ca nhi.Nổi danh tài sắc đẹp một thì,Xôn xao ko kể cửa hãn hữu gì yến anh.Kiếp hồng nhan có mong manh,Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương.Có bạn khách sinh hoạt viễn phương,Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.Thuyền tình vừa ké tới nơi,Thì đà trâm gẫy bình rơi bao giờ.Buồng không lạnh buốt như tờ,Dấu xe ngựa chiến đã rêu lù mù xanh.Khóc than khôn xiết sự tình,Khéo vô duyên ấy là bản thân với ta.Đã ko duyên trước chăng mà,Thì bỏ ra chút ước điện thoại tư vấn là duyên sau.Sắm xanh nếp tử xe trâuVùi nông một nấm mặc dù cỏ hoa.Trải bao thỏ lặn ác tà,ấy mồ vô chủ, ai cơ mà viếng thăm!Lòng đâu sẵn côn trùng thương tâm,Thoắt nghe Kiều vẫn đầm đầm châu sa.Đau đớn cố kỉnh phận bọn bà!Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.Phũ phàng chi bấy hoá công,Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.Sống làm vk khắp tín đồ ta,Khéo cầm thác xuống làm ma không chồng.Nào tín đồ phượng chạ loan chung,Nào người tích lục tham hồng là ai ?đã ko kẻ đoái bạn hoài,Sẵn trên đây ta kiếm một vài ba nén hương.Gọi là chạm mặt gỡ thân đường,Họa là bạn dưới suối rubi biết cho.Lầm rầm khấn khứa bé dại to,Sụp ngồi vài gật trước mồ bước ra.Một vùng cỏ áy trơn tà,Gió hiu hiu thổi một vài ba bông lau.Rút xoa sẵn giắt mái đầu,Vạch domain authority cây vịnh tư câu bố vần.Lại càng mê mẩn tâm thầnLại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.Lại càng ủ dột đường nét hoa,Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài.Vân rằng: Chị cũng nực cười,Khéo dư nước đôi mắt khóc bạn đời xưa.Rằng: Hồng nhan tự thuở xưa,Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu ?Nỗi niềm tưởng cho mà đau,Thấy tín đồ nằm kia biết sau thế nào ?Quan rằng: Chị nói tuyệt sao,Một lời là một trong vận vào cạnh tranh nghe.ở đây âm khí nặng nề,Bóng chiều sẽ ngả dậm về còn xa.Kiều rằng: gần như đấng tài hoa,Thác là thể phách, còn là một tinh anh,Dễ tốt tình lại gặp mặt tình,Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ.Một khẩu ca chửa kịp thưa,

Thoắt đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.ào ào đổ lộc rung cây,ở vào dường có hương cất cánh ít nhiều.Đè chừng ngọn gió lần theo,Dấu giày từng bước in rêu rành rành.Mắt nhìn ai nấy các kinh,Nàng rằng: Này thực tinh thành chẳng xa.Hữu tình ta lại chạm chán ta,Chớ nài nỉ u hiển bắt đầu là chị em.Đã lòng hiển hiện cho xem,Tạ lòng thiếu phụ lại nối thêm vài lời.Lòng thơ lai trơn bồi hồi,Gốc cây lại vén một bài bác cổ thi.Dùng dằng nửa sinh hoạt nửa về,Nhạc kim cương đâu vẫn tiếng nghe sát gần.Trông chừng thấy một văn nhân,Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.đề huề sườn lưng túi gió trăng,Sau chân theo một vài ba thằng nhỏ con.Tuyết in sắc ngựa chiến câu giòn,Cỏ pha màu sắc áo nhuộm non da trời.Nẻo xa new tỏ mặt người,Khách đà xuống ngựa chiến tới địa điểm tự tình.Hài văn lần bước dặm xanh,Một vùng như thể cây quỳnh cành dao.Chàng vương quen phương diện ra chào,Hai Kiều nhát gan nép vào bên dưới hoa.Nguyên tín đồ quanh quất đâu xa,Họ Kim thương hiệu Trọng vốn nhà trâm anh.Nền phú hậu, bậc tài danh,Văn chương nết đất, lý tưởng tính trời.Phong tư tài mạo tót vời,Vào vào phong nhã, ra bên ngoài hào hoa.Chung quanh vẫn đất nước nhà,Với Vương quan trước vẫn luôn là đồng thân.Vẫn nghe thơm nức hương lân,Một nền đồng tước khoá xuân nhì Kiều.Nước non giải pháp mấy phòng thêu,Những là trộm nhớ thầm yêu thương chốc mòng.May chũm giải cấu tương phùng,Gặp tuần đố lá thoả lòng kiếm tìm hoa.Bóng hồng nhác thấy nẻo xa,Xuân lan thu cúc mặn mà lại cả hai.Người quốc sắc, kẻ thiên tài,Tình trong như đã, mặt ngoại trừ còn e.Chập chờn cơn tỉnh giấc cơn mê.Rốn ngồi chẳng tiện, dứt về chỉn khôn.Bóng tà như giục cơn buồn,Khách đà lên ngựa, người còn nghé theo.Dưới ước nước tung trong veo,Bên ước tơ liễu trơn chiều thướt tha.Kiều tự trở gót trướng hoa,Mặt trời gác núi chiêng đà thu không.Gương nga chênh chếch dòm song,Vàng gieo ngấn nước, cây lồng láng sân.Hải đường lả ngọn đông lân,Giọt sương gieo nặng cành xuân la đà.Một mình yên ngắm nhẵn nga,Rộn mặt đường gần với nỗi xa bời bời:Người cơ mà đến cố kỉnh thì thôi,Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi!Người đâu gặp gỡ gỡ làm cho chi,Trăm năm biết tất cả duyên gì giỏi không?Ngổn ngang trăm mối bên lòng,Nên câu xuất xắc diệu ngụ trong tính tình.Chênh chênh láng nguyệt xế mành,Tựa nương mặt triện 1 mình thiu thiu.Thoắt đâu thấy một tiểu kiều,Có chiều thanh vận, tất cả chiều thanh tân.Sương in mặt, tuyết pha thân,Sen đá quý lãng đãng như gần như là xa.Chào chào đón hỏi dò la:Đào nguyên lạc lối đâu mà mang đến đây ?Thưa rằng: Thanh khí xưa nay,Mới với mọi người trong nhà lúc buổi ngày đã quên.Hàn gia sinh sống mé tây thiên,Dưới dòng nước chảy bên trên có cầu.Mấy lòng hạ thế đến nhau,Mấy lời hạ tứ ném châu gieo vàng.Vâng trình hội chủ xem tường,Mà sao vào sổ đoạn trường tất cả tên.Âu đành quả kiếp nhân duyên,Cùng fan một hội, một thuyền đâu xa!Này mười bài mới new ra,Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời.Kiều vâng lĩnh ý đề bài,Tay tiên một vẫy đủ mười khúc ngâm.Xem thơ nức nở khen thầm:Giá đành tú khẩu cẩm vai trung phong khác thườngVí đem vào tập đoạn TrườngThì treo quán quân chi nhường cho ai.Thềm hoa khách đã trở hài,Nàng còn cầm lại một hai tự tình.Gió đâu xịch bức rèm mành,Tỉnh ra new biết rằng mình chiêm bao.Trông theo làm sao thấy đâu nàoHương thừa nhịn nhường hãy ra vào đâu đây.Một mình lừng chừng canh chầy,Đường xa nghĩ về nỗi sau này mà kinh.Hoa trôi lộc bình dạt đã đành,Biết duyên mình, biết phận mình vắt thôi !Nỗi riêng rẽ lớp lớp sóng dồi,Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn.Giọng Kiều rền rĩ trướng loan,Nhà Huyên chợt tỉnh hỏi: Cơn cớ gì ?Cớ sao nai lưng trọc canh khuya,Màu hoa lê hãy đầm đìa giọt mưa ?Thưa rằng: Chút phận ngây thơ,Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.Buổi ngày nghịch mả đạm Tiên,Nhắp đi thoắt thấy ứng ngay lập tức chiêm bao.đoạn trường là số nắm nào,Bài ra thay ấy, vịnh vào ráng kia.Cứ vào mộng triệu mà lại suy,Phận nhỏ thôi tất cả ra gì tương lai !Dạy rằng: Mộng triệu cớ đâu,Bỗng không tải não chuốc sầu nghĩ về nao.Vâng lời khuyên nhủ giải rẻ cao,Chưa ngừng điều nghĩ vẫn dào mạch Tương.Ngoài tuy nhiên thỏ thẻ oanh vàng,Nách tường bông liễu cất cánh ngang trước mành.Hiên tà gác trơn chênh chênh,Nỗi riêng, riêng rẽ trạnh tấc riêng biệt một mình.Cho hay là thói hữu tình,Đố ai gỡ côn trùng tơ mành đến xong.

Chàng Kim từ bỏ lại thư song,Nỗi bạn nữ canh cánh mặt lòng biếng khuây.Sầu đong càng rung lắc càng đầy,Ba thu dồn lại một ngày nhiều năm ghê.Mây Tần khóa bí mật song the,Bụi hồng lẽo đẽo trở về chiêm bao.Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,Mặt mơ màng mặt, lòng nghêu ngán lòng.Buồng văn hơi giá bán như đồng,Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan.Mành Tương phất phất gió đàn,Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.Vì chăng duyên nợ cha sinh,Thì bỏ ra đem thói khuynh thành trêu ngươi.Bâng khuâng ghi nhớ cảnh, lưu giữ người,Nhớ địa điểm kỳ ngộ cấp dời chân đi.Một vùng cỏ mọc xanh rì,Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu !Gió chiều như gợi cơn sầu,Vi lô hiu hắt như màu sắc khảy trêu.Nghề riêng biệt nhớ không nhiều tưởng nhiều,Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang.Thâm nghiêm bí mật cổng cao tường,Cạn cái lá thắm xong xuôi đường chim xanh.Lơ thơ tơ liễu buông mành,Con oanh học tập nói trên cành mỉa mai.Mấy lần cửa đóng then cài,đầy thềm hoa rụng, biết người chỗ nào ?Tần ngần đứng suốt giờ lâu,Dạo quanh bỗng thấy mái sau gồm nhà.Là bên Ngô Việt yêu đương gia,Buồng không để đó bạn xa chưa về.Lấy điều du giao lưu và học hỏi thuê,Túi bọn cặp sách đề huề dọn sang.Có cây, gồm đá sẵn sàng,Có hiên Lãm thúy, nét vàng chưa phai.Mừng thầm chốn ấy chữ bài,Ba sinh âu hẳn duyên trời đưa ra đây.Song hồ nửa khép cánh mây,Tường đông gạnh mắt ngày ngày hằng trông.Tấc gang hễ khóa mối cung cấp phong,Tịt mù nào thấy nhẵn hồng vào ra.Nhẫn từ cửa hàng khách lấn la,Tuần trăng ngấm thoắt ni đà thèm hai.Cách tường bắt buộc buổi êm trời,Dưới đào dường tất cả bóng fan thướt tha.Buông vắt xốc áo vội ra,Hương còn thơm nức, tín đồ đà vắng tanh.Lần theo tường gấm dạo quanh,Trên đào nhác thấy một cành kim thoa.Giơ tay với mang về nhà:Này trong khuê những đâu mà mang đến đây ?Ngẫm âu bạn ấy báu này,Chẳng duyên không dễ vào tay ai núm !Liền tay nhắm nhía biếng nằm,Hãy còn thoang thoảng mùi hương trầm chưa phai.Tan sương sẽ thấy nhẵn người,Quanh tường ra ý search tòi ngẩn ngơ.Sinh đà có ý chờ chờ,Cách tường thông báo xa chuyển ướm lòng:Thoa này bắt được hư không,Biết đâu vừa lòng Phố mà hy vọng châu về ?Tiếng Kiều nghe lọt bên kia:“Ơn lòng quân tử sá gì của rơi,Chiếc thoa như thế nào của mấy mươiMà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao!”Sinh rằng: “Lân lý ra vào,Gần đây nào phải tín đồ nào xa xôi,Rày nhờ được chút thơm rơiKể đà thiểu óc lòng bạn bấy nay!Bấy lâu new được một ngày,Dừng chân gạn chút niềm tây hotline là”Vội về thêm lấy của nhà,Khuyến rubi đôi chiếc, khăn là một trong vuôngThang mây qua bước ngọn tường,Phải tín đồ hôm nọ cụ thể chẳng như.Sượng sùng giữ ý rụt rè,Kẻ nhìn được rõ mặt, tín đồ e cúi đầuRằng: “Từ ngẫu nhỉ gặp mặt nhauThầm trông trộm nhớ xưa nay đã chồn,Xương mai tính sẽ rũ mònLần lừa ai biết hãy còn hôm nay!Vuông tròn nhờ cậy cung mâyTrần nai lưng một phận ấp cây vẫn liều!Tiện đây xin một song điềuĐài gương soi mang lại dấu bèo đến chăng?”Ngần ngừ thanh nữ mới thưa rằng:“Thói nhà băng tuyết, chất hằng phỉ phongDù lúc lá thắm chỉ hồngNên chăng thì cũng trên lòng bà bầu chaNặng lòng xót liễu vì hoaTrẻ thơ đã biết đâu mà dám thưa!”Sinh rằng: Rày gió mai mưa,Ngày xuân đã dễ tình cờ mấy khi!Dù chăng xét tấm tình si,Thiệt đây mà hữu dụng gì mang đến ai?Chút đưa ra gắn bó một hai,Cho đành rồi vẫn liệu bài xích mối manh,Khuôn thiên mặc dù phụ tấc thành,Cũng liều vứt quá xuân xanh một đời,Lượng xuân mặc dù quyết nhỏ bé hòiCông đeo đuổi chẳng thua thiệt lắm ru?”Lặng nghe khẩu ca như ru,Chiều xuân dễ khiến nét thu mắc cỡ ngùngRằng: “Trong buổi mới mẻ và lạ mắt lùng,Nể lòng tất cả lẽ, rứa lòng mang đến đang?Đã lòng quân tử đa mangMột lời vâng tạc đá quà thủy chung!”Được lời như túa tấm lòng,Giở kim quẹt với khăn hồng trao tay,Rằng: “Trăm năm cũng từ đây,Của tin gọi một chút này có tác dụng ghi”.Sẵn tay bẫy quạt hoa quì,Với cành sứt ấy tức thì đổi trao.Một lời thêm bó vớ giaoMé sau nhường tất cả xôn xao giờ người,Vội đá quý lá rụng hoa rơiChàng về viện sách, người vợ dời lầu trang.Từ phen đá biết tuổi vàng,Tình càng ngấm thía lòng càng ngẩn ngơ.Sông Tương một dải nông sờ,Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kiaMột tuồng tuyết chở sương cheTin xuân đâu dễ đi về đến năngLần lần ngày gió đêm trăngThưa hồng rậm lục đang chừng xuân qua.Ngày vừa sinh nhật ngoại gia,Trên hai đường, dưới nữa là nhì em,Tưng bừng tìm sửa áo xiêm,Biện dâng một lễ, xa mang tấc thành.Nhà hương thơm thanh vắng ngắt một mìnhNgẫm thời cơ ngộ đã đoạt hôm nay.Thời trân thức thức sẵn bày,Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mé tường.Cách hoa đang dặng giờ vàng,Dưới hoa đã thấy bao gồm chàng đứng trông:“Trách lòng lạnh nhạt với lòng,Lửa hương chốc để lạnh nhạt bấy lâu,Những là đắp nhớ đổi sầu,Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm”.Nàng rằng: “Gió bắt mưa cầm,Đã cam tệ với tri âm bấy chầy,Vắng bên được buổi hôm nay,Lấy lòng hotline chút ra đây tạ lòngLần theo núi mang đi vòng,Cuối tường nhường gồm nẻo thông mới rào,Xắn tay unlock động đào,Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên Thai.Mặt nhìn mặt, càng thêm tươi,Bên lời vạn phúc, bên lời hàn huyênSánh vai về chốn tứ hiên,Góp lời phong nguyệt, nặng nề nguyền non sông.Trên yên cây viết giá thi đồng,Đạm thanh một bức trang tùng treo trên.Phong sương được vẻ thiên nhiên,Mặn khen nét cây viết càng quan sát càng tươi,Sinh rằng: “Phác họa vừa rồi,Phẩm đề xin một vài ba lời thêm hoa!”Tay tiên gió táp mưa saKhoảng trên dừng cây bút thảo và tư câu.Khen: “Tài nhả ngọc, xịt châu,Nàng Ban ả Tạ cũng đâu cầm này!Kiếp tu xưa ví không dày,Phúc làm sao nhắc giá tốt này đến ngang !Nàng rằng: Trộm liếc dung quang,Chẳng sảnh bội ngọc cũng phường kim môn .Nghĩ bản thân phận mỏng mảnh cánh chuồn,Khuôn xanh biết tất cả vuông tròn mà lại hay ?Nhớ từ năm hãy thơ ngây,Có fan tướng sĩ đoán tức thì một lời:Anh hoa phát huyết ra ngoài,Nghìn thu bạc mệnh một đời tài ba .Trông bạn lại ngẫm mang đến ta,Một dầy một mỏng mảnh biết là tất cả nên ?"Sinh rằng: Giải cấu là duyên,Xưa nay nhân định chiến hạ nhiên cũng các .Ví cho dù giải kết cho điều,Thì đem rubi đá mà lại liều cùng với thân !đủ điều trung khúc ân cần,Lòng xuân phơi phới chén bát xuân tàng tàng.Ngày vui ngắn chẳng đầy gang,Trông ra ác đang ngậm gương non đoài .Vắng bên chẳng tiện thể ngồi dai,Giã chàng thanh nữ mới gấp dời tuy vậy sa .đến bên vừa thấy tin nhà,Hai thân còn dở tiệc hoa chưa về.Cửa bên cạnh vội rủ rèm the,Xăm xăm băng lối sân vườn khuya một mình.Nhặt thưa gương giọi đầu cành,Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu .Sinh vừa tựa án thiu thiu,Dở chiều như tỉnh giấc dở chiều như mê .Tiếng sen sẽ rượu cồn giấc hòe,Bóng trăng vẫn xế hoa lê lại gần.Bâng khuâng đỉnh cạnh bên non Thần,Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng.Nàng rằng: khoảng tầm vắng đêm trường,Vì hoa buộc phải phải đánh con đường tìm hoa .Đọc tiếp Truyện Kiều - Nguyễn Du