Quà Tặng Cuộc Sống Cho Và Nhận

*
*
*


Sitemap |Đặt có tác dụng trang chủ
*


trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất công, mang đến đi vô số mà thừa nhận lại chẳng bao nhiêu. Thực tế không phải, bao gồm một thứ mà ta đã nhận được được còn trân quý hơn thế, kia là thú vui vô hình thiết yếu nào đụng được.


Cho đi còn hạnh phúc hơn thừa nhận về (Ảnh: Internet)


Một hôm, một sinh viên trẻ bao gồm dịp đi dạo với gs của mình. Vị giáo sư này vẫn hay được các sinh viên gọi thân thiết bằng thương hiệu “người chúng ta của sinh viên” do sự gần gũi và giỏi bụng của ông đối với học trò.

Trên đường đi, nhì người bắt gặp một đôi giày cũ nằm trong lòng đường. Họ nhận định rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo thao tác làm việc ở một cánh đồng ngay sát bên, chắc hẳn rằng ông ta đang chuẩn chỉnh bị chấm dứt ngày thao tác làm việc của mình.

Cậu sinh viên tảo sang nói cùng với vị giáo sư: “Chúng ta thử trêu chọc tín đồ nông dân coi sao. Em vẫn giấu giày của ông ta rồi thầy trò mình cùng trốn vào sau cùng những bụi cây kia để xem thể hiện thái độ ông ta khi không tìm thấy đôi giày thế như thế nào nhé!”.

Vị giáo sư phòng lại: “Này, đứa bạn trẻ, họ đừng lúc nào đem những người dân nghèo ra để trêu chọc, sở hữu vui cho phiên bản thân. Em là 1 trong những sinh viên hơi giả, em rất có thể tìm cho bạn một niềm vui to hơn nhiều nhờ vào người dân cày này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và ngóng xem phản bội ứng ông ta ra sao”.

Cậu sinh viên làm cho như lời vị gs chỉ dẫn, kế tiếp cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc bạn nông dân đã kết thúc việc và đi qua cánh đồng đến điểm đặt giày và áo khóa ngoài của mình. Người nông dân vừa mặc áo khóa ngoài vừa xỏ chân vào trong 1 chiếc giầy thì cảm thấy tất cả vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi người xuống xem chính là vật gì cùng tìm thấy một đồng tiền.

Sự ngạc nhiên bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật nhì mặt đồng xu tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp bao bọc nhưng chẳng thấy ai.

Lúc bấy giờ đồng hồ ông bỏ đồng xu tiền vào túi, và thường xuyên xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự không thể tinh được của ông trong khi được nhân lên cấp bội, khi ông tìm thấy đồng xu tiền thứ hai bên trong chiếc giày.

Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, bạn nông dân quỳ xuống, ngước mặt thăng thiên và phát âm to lời bái tạ chân thành của mình. Ông tỏ bày sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng khoáng đạt đã mang về một mòn quà đúng vào lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng thiếu quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm lo và bọn con sẽ thiếu ăn.

Cậu sinh viên lặng fan đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ đồng hồ em bao gồm cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em mang ông ta ra làm cho trò đùa không?”.

Người bạn trẻ trả lời: “Giáo sư đang dạy mang đến em một bài học mà em đang không khi nào quên. Đến hiện thời em new hiểu được ý nghĩa sâu sắc thật sự của câu nói mà trước đây em ko hiểu: ‘Cho đi còn niềm hạnh phúc hơn dìm về’”.