Những Nỗi Buồn Không Nói Lên Lời

Người ta thường nói bao gồm chuyện gì có tác dụng mình mệt mỏi cũng phải tìm một người như thế nào đó đểtâm sự, nói ra hết mọi chuyện, chỉ là để nhẹ người thôi. Nhưng nhận lại là sựu động viên thờ ơ "ừ cố lên nhé mọi chuyện sẽ ổn", nhưng gồm lẽ bở do những lời động viên đơn thuần là hỏi cho hoàn thành và đơn thuần như " i don"t care" .Cho đến khi muốn nói cũng ko biết nói với ai, với cũng không ưng ý nói với ai nữa thì lặng lặng là giải pháp giải quyết mọi vấn đề gặp phải!


Từ một người nhí nhảnh, nói nhiều trở thành một người vẫn vui vẻ nhưng chẳng muốntâm sựcùng ai, nhiều cơ hội bức bó trong người, muốn nói ra tất cả, muốn ngày như thế nào cũng được lảm nhảm những chuyện lớn bé.nhưng thực sự chả biết nói cùng ai nhưng rồi cũng chỉ làm cho bạn với nhạc, suy nghĩ vu vơ rồi lại buồn rồi khóc trong thâm tâm đến ngạt thở.

Những ngày bức bối tới độ chẳng thiết tha làm gì cả, chỉ muốn tìm kiếm một chỗ để trốn, muốn kiếm tìm một ai đó để xả hết những rối bời trong lòng, tuyệt đơn giản chỉ là muốn ngồi cạnh ai đó im lặng cũng được kể lể cũng được giỏi khóc cũng được, làm thế như thế nào để đến mọi thứ được thoải mái hơn. Nhưng tất cả lẽ là chưa bao giờ bản thân làm cho được điều đó, chỉ biết khóc đến độ tự thấy mệt rồi lăn ra ngủ, sáng sủa dậy tất cả lại mới mẻ trọn vẹn chả gồm gì bận trung tâm từ chuyện hôm qua nữa.


Mỉm cười hướng đến mọi thứ, hướng tới ngày mai! Chuyện của ngày qua và cả bây giờ rồi cũng chỉ là quá khứ, đôi lúc ta cũng nhớ lại thừa khứ, cũng suy nghĩ nhiều về nó nhưng quá khứ mãi là vượt khứ, mãi chỉ là kỉ niệm. Kỉ niệm đáng nhớ, cứ nhớ; đáng quên, cứ quên bởi đó là những câu chuyện của bạn, của những ngày tháng trải nghiệm.