NHỮNG CÂU THƠ NÓI VỀ BÁC HỒ

*

showDateViet()
*
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ TỈNH QUẢNG BÌNH

twitter
*
Bản in
*
Gởi bài viết

Thơ viết về chưng (không đề cập trường ca) đến hiện nay đã có trên ngàn bài. Tùy khả năng của từng bên thơ mà chất lượng, quý hiếm mỗi bài xích thơ khác nhau. Qua dò xét dư luận bạn đọc và trường đoản cú thẩm định, tôi xin điểm một vài bài thơ hay mà tôi yêu thương thích.
Trước hết nói đến bài Sáng mon Năm ở trong phòng thơ Tố Hữu. Bài xích thơ này được viết trên Chiến khu Việt Bắc. Giữa form cảnh tứ phương lồng lộng tp. Hà nội gió ngàn, hình hình ảnh Bác hiện lên thật giản dị, cảm động:

Bác kêu bé đến bên bànBác ngồi bác bỏ viết, công ty sàn 1-1 sơ

Nhà thơ được cầm cố tay bác như người con thọ ngày ra đi về được gắng tay cha:

Bàn tay con nắm tay chaBàn tay Bác ấm vào domain authority vào lòng

Bác là hình tượng thiêng liêng cho tổ quốc thân yêu:

Bác ngồi đó phệ mênh môngTrời cao - hải dương rộng - ruộng đồng - nước non

Cái tên hồ Chí Minh luôn luôn trìu thích trên môi phần đa người:

Mỗi lúc lòng ta rưng rưng rung rinhMôi ta thầm kêu Bác: hồ Chí Minh!

Bác là fan nâng cánh đến ta, là địa điểm ta tìm về yên tĩnh. Là tín đồ cha, song Bác có đôi mắt mẹ hiền; giọng của bạn thấm từng tiếng ấm vào lòng mong ước,... Là lời non nước tất cả tiếng ngày xưa, tiếng mai sau...

Tố Hữu để bác hiện lên vào thơ mình thật thân thương, xứng đáng kính:

Bác hồ nước đó! ung dung châm lửa hútTrán rộng lớn thanh thản một vùng trờiKhông gì vui bằng mắt bác Hồ cườiQuên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi

Hết lời ca ngợi Bác nhưng mà không sợ hãi quá lời, vì ở Bác quy tụ nhiều vẻ đẹp cùng sự cao thượng.

*
Non nước Phong Nha. Ảnh: T.H

Với bài Đêm nay chưng không ngủ của Minh Huệ. Thông qua 1 đêm không ngủ của Bác, công ty thơ Minh Huệ sẽ xây hình thành một hình tượng sài gòn giữa đời thường xuyên vừa ngay gần gũi, thân tình, vừa thiêng liêng. Thân trời khuya, anh nhóm viên vẫn ngủ một giấc rồi mà bác thì vẫn thức, trầm ngâm ngồi tĩnh lặng bên nhà bếp lửa. Bác bỏ đốt lửa đến anh team viên nằm ngoài lạnh; bác bỏ đi dém chăn cho con cháu này, cháu kia để tránh con muỗi đốt, mà đi khôn cùng nhẹ nhàng, không để cháu mình giật thột, tác động giấc ngủ ngon. Người phụ vương mái tóc bạc bẽo ấy không ngủ vì chưng thương đoàn dân công đang ngủ ngoài rừng bị mưa ướt, yêu cầu rải lá cây có tác dụng chiếu, manh áo phủ làm chăn. Bác bỏ thương những cháu của bản thân đang tuổi ăn uống tuổi ngủ nhưng phải buồn bã vì trọng trách cách mạng; bác bỏ ngủ không lặng lòng. Chưng nóng ruột, mong mỏi trời sáng sủa mau mau là vì lẽ đó! Tình cảm, tấm lòng ấy của chưng thật đáng trân trọng. Thông qua tâm trạng của anh ý đội viên, tín đồ đọc thấy tình yêu của người sáng tác với Bác rất là nồng nàn, tôn kính. Minh Huệ đã tìm ra phương pháp thể hiện tại riêng của mình. Từng lời thoại trong bài xích thơ làm rất nổi bật tính cách của từng nhân vật, rất nhộn nhịp và truyền cảm. Bài xích thơ như 1 bức ký kết họa chân dung sài gòn mà Minh Huệ là tín đồ duy nhất chớp lấy khoảnh tự khắc hiếm có đó.

Với bài thơ Người đi tìm hình của nước. Nhà thơ Chế Lan Viên hồi ức, tái hiện phần nhiều sự khiếu nại từ phút giây chưng rời xa giang sơn đến phút giây bác bỏ trở về hôn lên hòn đất Tổ quốc. Bác bỏ ra đi tìm hình của nước, vị nước mất công ty tan, non sông bị xóa tên trên phiên bản đồ cố gắng giới:

Đất nước đẹp mắt vô cùng. Nhưng bác phải ra đi

Bác ra đi một mình trên con tàu lênh đênh. Bởi sự tưởng tượng cảnh ra đi một mình của Bác, ngay từ trên đầu bài thơ, bên thơ đã khiến người phát âm xúc động:

Khi bờ bãi dần lui, thôn xóm khuấtBốn phía nhìn không bóng một mặt hàng tre

Khi trời không còn màu xanh xứ sở, sóng dưới chân tàu đâu riêng gì sóng quê hương, trong tối xa nước đầu tiên Bác quan yếu ngủ! Xa nước, bác càng gọi được đau thương. Đối lập cùng với cảnh tìm lối đi cho dân tộc bản địa theo đi của bác bỏ là cảnh những người dân chỉ biết hạnh phúc cho riêng biệt mình: niềm hạnh phúc đựng vào một tà áo đẹp, là những người bất lực trước cuộc đời, mặc mang đến mưa tuôn và gió thổi, là phần đa người quên béng lịch sử oai nghiêm hùng của dân tộc, lòng sẽ thành rêu phong chuyện cũ... Nhà thơ đánh thức cảnh khốn cùng tha mùi hương của bác ở xứ Người: làm bồi tàu, làm thuê quét rác rến giữa tối khuya, ủ gạch nóng để phòng giá rét... Mà có lúc nào chưng nguôi nhớ non nước đâu: đêm nào bác cũng mơ thấy nước, ăn một miếng ngon cũng đắng lòng do Tổ quốc... Lòng Bác bề bộn nghĩ về số trời của khu đất nước, tương lai của dân tộc. Khát khao hòa bình, khát khao độc lập, tự do cho Tổ quốc luôn luôn nung nấu hiện về trong tâm trí Bác. Người đọc như cùng xúc cồn theo chưng khi bác đọc Luận cưng cửng của Lê-nin:

Luận cương cho với bác Hồ . Và bạn đã khócLệ bác bỏ Hồ rơi trên chữ Lê-nin

Bác ý muốn Giặc nước đuổi hoàn thành rồi. Trời xanh thành giờ hát. chưng thấy: Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.../Ruộng theo trâu về lại với những người cày.../Điện theo trăng vào phòng để ngủ công nhân.../Mái rạ nghìn năm hồng nạm sắc ngói/Những đời thường cũng đều có bóng hoa che... Nhà thơ nuốm Bác khẳng định đường hướng cách mạng mà bác đã tìm kiếm ra: Đường cho với Lê-nin là mặt đường về Tổ quốc. Và bác bỏ về với giang sơn để tiến hành việc lãnh đạo phương pháp mạng, xuất bản Nước Việt quần chúng. # trong mát suối. Hình ảnh Bác nâng hòn đất Tổ quốc lên hôn sau từng nào năm xa cách, lắng nghe trong màu sắc hồng hình nước nhà phôi thai được gửi vào làm câu kết bài xích thơ đang gây cho người đọc sự cảm kích, từ hào, đầy cảm hứng về lãnh tụ mến thương và vấn đề đã tra cứu thấy hình của nước thiêng liêng. Người đi kiếm hình của Nước là một bài thơ gồm sức tổng quan cao, nhiều ý tưởng; nhiều câu thơ tinh luyện, lấp lánh lung linh trí tuệ. Cái tứ của bài xích thơ biểu hiện qua đầu đề bài xích thơ cũng hết sức độc đáo.

Thơ của những nhà thơ vn viết về bác bỏ lúc bác qua đời và sau khoản thời gian Bác mất bao gồm những bài hay như: bác bỏ ơi của Tố Hữu, Chúng cháu canh giấc bác bỏ ngủ, bác Hồ ơi của Hải Như, muôn ngàn tình thân yêu phủ lên khắp quê nhà của Việt Phương, Viếng lăng Bác của Viễn Phương... Những bài bác thơ này là thơ “khóc Bác”, rất là cảm động! bác mất là nỗi đau, là cái tang bự của toàn dân tộc: đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa (Tố Hữu). Bên thơ Việt Phương ước: Ôi ước gì không thật cả nỗi đau mồ côi. Bên thơ Viễn Phương lúc trở về viếng lăng fan thì muốn làm nhỏ chim hót, có tác dụng đóa hoa lan hương, làm cho cây tre trung hiếu để luôn luôn được ở gần mãi bên Bác!

Rõ ràng mỗi đơn vị thơ gồm một phong cách thể hiện tại riêng, tuy nhiên những bài xích thơ nói trên bài nào thì cũng đạt đỉnh cao nghệ thuật. Hình tượng hcm hiện lên từ các trang thơ thật lung linh, cao đẹp!