ĐAN NGUYÊN

Tuổi đời chân đơn độc Gót mòn quốc lộ buồn Đèn tối bóng mờ nhạt nhòa Hồn lắng trung ương tư, bước vào dĩ vãng Đường tình không thông thường lối với nuối tiếc lẫn nhau Ngày như thế nào tay vào tay Lối về cùng hẹn hò Dìu em cơn mơ vừa tròn Tình thắm môi hồng, đêm dài lưu luyến, Nghẹn ngào vào thương nhớ vì mai bước theo chồng. Em sang ngang rồi chôn lưu niệm vào yêu đương nhớ. Hôn lên tóc mềm mang đến lệ sầu thêm ướt song môi Xin em một đợt cho mong nguyện tình thương cuối yêu quý không trọn thôi giã biệt đi em ơi bạn về lên xe pháo hoa, Kỷ niệm bi quan vào hồn Bờ môi tắt hẳn niềm vui Giây phút mặt nhau, nay còn đâu nữa người về trong thương nhớ người đi nhớ thương người