Người không con mà có triệu con

(Cinet)- "Quê hương" là ca khúc nổi tiếng được nhạc sĩ Giáp Văn Thạch phổ nhạc từ bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Bao nhiêu năm qua, ca khúc này vẫn khiến những người nhỏ xa quê bồi hồi, xúc động…


(Cinet)- "Quê hương" là ca khúc lừng danh được nhạc sĩ gần kề Văn Thạch phổ nhạc từ bài xích thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Bao nhiêu năm qua, ca khúc này vẫn khiến cho những bạn con xa quê bồi hồi, xúc động…

*

Vào đầu những năm 1990 khi bài xích thơ “Bài học tập đầu cho con” được nhạc sĩ tiếp giáp Văn Thạch phổ nhạc đã hối hả chiếm được cảm tình của người nghe. Từ trong cũng giống như ngoài nước, ca khúc sẽ khơi động trẻ trung và tràn trề sức khỏe tâm trạng nhớ quê của hàng triệu con người bởi lời lẽ bình dân cùng số đông hình hình ảnh thân quen:

Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho nhỏ trèo hái từng ngày/ Quê hương là đường đi học/ Con về rợp bướm vàng bay / Quê hương thơm là bé diều biếc / Tuổi thơ con thả bên trên đồng/ Quê hương thơm là nhỏ đò nhỏ tuổi /Êm đềm khua nước ven sông...Ai cũng có thể có một quê hương, một tuổi thơ đầy lốt ấn. Và tuổi thơ trong những câu ca, lời hát hiện ra thật yên ổn bình, yên ả với chùm khế ngọt, con đường đi học, bọn bướm xoàn bay, cánh diều đồng cỏ, nhỏ đò nhỏ tuổi trên sông… Biết bao hình hình ảnh đẹp được đông đảo nốt nhạc nâng lên một cung bậc, hòa lẫn lòng bạn một giải pháp nhẹ nhàng, miên man.Hay liệu tất cả ai không khỏi nao lòng lúc nhớ về nơi gồm chiếc mong tre nhỏ, có bóng hình mẹ trở về quê hương với loại nón lá đậy nắng ban trưa, có những đêm trăng rằm rành mạch hoa cau rụng trắng sảnh nhà…“Quê mùi hương là cầu tre nhỏ dại / Mẹ về nón lá nghiêng bít / Quê mùi hương là đêm trăng tỏ / Hoa cau rụng trắng kế bên thềm”…Xuyên suốt bài xích thơ, bản nhạc, lời ca, hồn ta đang lắng sâu cùng trải rộng miên man theo từng cung bậc cảm xúc. Nhạc cứ theo nhịp điệu mà lại dồn dập xoáy vào tâm tư nguyện vọng người lữ sản phẩm với bao kỉ niệm êm đềm của thời thơ ấu. Rồi lúc đến cao trào, nhạc miêu tả một giải pháp dồn dập như vừa lôi cuốn, vừa dấn mạnh:"Quê hương mọi người chỉ một / Như là chỉ một chị em thôi / Quê hương nếu như ai ko nhớ/ Sẽ nhỏ bé nổi thành người"Một sự so sánh tuyệt vời! quê hương và Mẹ là tất cả những gì thiêng liêng, đáng quý nhất, chỉ tất cả một cho từng người. Quê nhà cũng là Mẹ, bà bầu cũng là quê hương, là những gì gắn bó thân thương trong tim tôi cùng bạn; là sự chở bịt bao la; là tình yêu vô bờ bến; là bến đỗ bình yên cho từng người bọn họ sau phần nhiều giông bão cuộc đời. Như công ty thơ Đoàn Ngọc Thu đã từng viết: bà mẹ ơi! mẹ ơi! cho dù năm tháng trôi/ người mẹ như vầng trăng rực rỡ sáng soi/ Tỏa đuối đời con những khi va vấp váp ưu phiền/ rất nhiều khi niềm hạnh phúc êm đềm/ con chỉ tìm về với mẹ thôi… Và bao gồm lẽ, thiếu hụt hơi nóng của quê hương, thiếu thốn sợi vô hình dung mà trẻ trung và tràn trề sức khỏe ấy, gồm lẽ họ “sẽ nhỏ nổi thành người”.Khi ta còn thơ bé, hình ảnh quê hương thơm đã luôn hiện hữu trong tim trí qua lời nói của bà, của mẹ. Để rồi, mọi cá nhân khi trưởng thành, xa lánh quê, có theo trong tâm ký ức lắng đọng đã đề nghị bật khóc. Quê hương như ngày tiết thịt mà lại từ khi lọt lòng ta vẫn trao cho nửa linh hồn để rồi đi đâu cũng mãi nhớ, mãi thương…