Tân Cổ Xưa: Người Đánh Đàn Trên Sông Mỹ Thuận

Hò ... ơ... Đèn treo bến Bắc, gió hắt ngọn đèn tànAi về Mỹ Thuận, Tiền GiangCó thương nhớ gã ...Hò ... ơ ... Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa.

Bạn đang xem: Tân cổ xưa: người đánh đàn trên sông mỹ thuận

Vọng cổ:

Câu 1: Bắc Mỹ Thuận một chiều buồn tê tái, nước Trường Giang rào rạt chảy âm... thầm.Bên cạnh hàng cơm có ai dạo lên tiếng lục huyền cầm. Trong một buổi chiều lặng gió, áo não tiếng tơ đồng như oán, như than. Trước mặt anh một chiếc nón lá rách bươm, bên cạnh anh một chiếc nốp tả tơi. Anh lơ đãng dạo đàn, mà trên hố mắt sâu như chôn chặt một nỗi niềm dĩ vãng.

Câu 2: Anh cất tiếng run run ca lên bài Khóc bạn, giọng thê lương như tiếng nhạn kêu buồn. Khách bộ hành bâng khuâng dừng gót khi nghe anh cất giọng ca rằng: Nhạn ơi! Anh ra thân tàn phế, Em thì về làm vợ người sang. Đời em sống với bạc vàng, còn anh làm kẻ đánh đàn ăn xin. Anh đi biệt dạng biệt hình, hết ân, hết ái, hết tình, hết duyên.

Câu 3: Trận mưa chiều bỗng dưng đổ hột, mây xám trôi về khắp nẻo không gian. Dưới cội bàng thưa người nhạc sĩ vô danh, đang co ro trong manh áo rách. Tay ôm chặt chiếc đàn sương gió, cầm gậy dò đường tìm chỗ tránh mưa. Bến đò chiều ủ dột như mơ, sông Mỹ Thuận lục bình trôi man mác. Khách bộ hành bốn phương đã quay gót, mà hồn còn bâng khuâng nhớ tiếc những dư âm của chiếc lục huyền cầm.

Lối:

Đêm hôm ấy nơi bến đò Mỹ ThuậnNgười đánh đàn lần bước cạnh bờ sôngTay run run ôm chiếc lục huyền cầmDò bước một giữa trời đêm đầy sương gió.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Làm Bài Tiểu Luận Triết Học, Chi Tiết Nhất

Câu 4: Giữa đêm khuya trong khi mọi người an giấc thì gã nhạc sĩ vô danh còn ngồi rũ rượi dưới trăng.. mờ. Giữa không gian vắng lặng như tờ. Anh ôm đàn dạo lên lần cuối bản nhạc lòng dang dở năm xưa. Đó rồi anh mím chặt đôi môi đập vào cội cây cho đến nát tan chiếc đàn sương gió, và nhảy xuống dòng sông giá lạnh đang mênh mang gợn sóng ba đào.

Câu 5: Sáng tinh sương, một Lão chài vừa thức giấc vội bơi chiếc xuồng con xuôi mạn sông buồn. Lão trông thấy giữa bờ sông một chiếc nốp tồi tàn. Một chiếc gậy tre vô chủ cạnh bãi bùng sóng vỗ bèo trôi. Vài mảnh ván thô sơ của chiếc lục huyền cầm bể nát . Lão mới biết rằng người đánh đàn trên sông Mỹ Thuận đã vùi thân dưới đáy giang hà.

Câu 6: Từ đó trên sông Mỹ Thuận khách qua đò hờ hững ngược xuôi. Có ai còn nhớ tiếng lục huyền cầm của anh mù ngồi giữa cội cây. Tay run rẩy so dây nắn phím, sóng lách tách vỗ vào bực đá, gió rì rào thổi dạt khóm lau thưa. Một chuyện tình não nuột năm xưa đã chôn lấp trong bụi mờ quá khứ, cái chết của gã đánh đàn xa lạ đến nay như nước chảy qua cầu. Lữ khách ơi! Trong những buổi chiều mưa. Có ai qua đò trên sông Mỹ Thuận. Có để giây phút ngậm ngùi, tiếc thương cho chàng nhạc sĩ tài hoa.

DMCA.com Protection Status Tác phẩm này được bảo vệ bản quyền nội dung trên internet bởi DMCA, chúng tôi nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Vui lòng tôn trọng bản quyền tác phẩm, công sức và sự sáng tạo của chúng tôi.