Mơ Tưởng Em Ấy Cũng Vô Dụng

Tô Thành là đại thiếu thốn gia của tô gia, là fan đứng đầu trong danh sách thừa kế gia sản, tính tình vốn là cuồng ngạo liều lĩnh, không sợ trời không sợ hãi đất, cuối cùng lại gặp gỡ phải một Đồ Du Du một bụng chủ yếu kinh hồ đồ linh tinh.

Lúc new quen biết:

- Đồ Du Du

- học sinh Tô, tôi là giáo viên không được gọi thẳng tên của mình như vậy

- Văn nhã bại hoại, rất khác thầy giáo

Sau lúc quen biết:

- Du Du

- học sinh Tô, cậu call tôi một tiếng thầy thì bị tiêu diệt hả

- Văn nhã bại hoại, rất khác thầy giáo

Trong đôi mắt của học sinh Tô nào đó luôn luôn coi thầy giáo của chính bản thân mình là một bộ dáng văn nhã bại hoại, từ trên đầu đến cuối so với người yêu nhỏ dại bé của chính bản thân mình vẫn là thích hợp hơn một thầy giáo, rứa cho nên học viên Tô luôn luôn bá đạo béo tiếng làm việc trước phương diện mọi bạn nói:

- gửi lời đến nhau, tơ tưởng em ấy cũng vô dụng!

Thầy giáo Đồ chỉ từ biết khó tính đỏ tưng bừng mặt quát lác lớn:

- học viên Tô!


*

Đồ Du Du tốt nghiệp đại học tại một ngôi trường sư phạm tầm trung, kết quả trong trường cực kỳ tốt, là thủ khoa xuất sắc nghiệp được vinh danh bên trên bục cao, đáng tiếc vào ngày cậu tốt nghiệp thì bạn gái lại nói lời phân tách tay, cô ấy gồm một thời cơ đi du học tập ở nước ngoài, điều kiện ở bên đó tốt hơn ở bên đây rất nhiều, đến cuối cùng vẫn là ngơi nghỉ trong lễ xuất sắc nghiệp của cậu mà xác nhận cắt đứt đoạn cảm xúc kia.Đồ Du Du mất bố tháng để mang lại trạng thái thăng bằng, tía tháng kia cậu đang làm loại gì? Chỉ đơn giản và dễ dàng là một mình đi du lịch, sống cuộc sống thường ngày mới mẻ mà trước đây chưa từng có. Tía tháng trở lại cậu nhận biết rằng mình phải có một công việc, đương nhiên thì sống ở cái xã hội này sẽ không thể làm sao là không tồn tại tiền được.Đồ Du Du chỉ xuất sắc nghiệp tại một ngôi trường sư phạm tầm trung bình nhưng quá trình học tập lại tu dưỡng hết sức tốt, hồ sơ đi xin việc là một bảng điểm số cao chót vót, dòng danh thủ khoa của trường này cũng không phải hữu danh vô thực. Loay hoay tra cứu chỗ thao tác một hồi cuối cùng vẫn là quyết định nộp đơn vào trong 1 trường tư nhân tất cả vốn đầu tư của nước ngoài. Đồ Du Du vốn là mong muốn xin vào một trong những trường công lập nhưng vì chưng mức lương ở đó không được xuất sắc cho lắm, tính chi phí thuê đơn vị rồi chi phí linh tinh các thứ thì một tháng cũng ko thừa ra được mấy đồng. Trường tư nhân tuy rằng sẽ sở hữu được áp lực hết sức lớn, tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh nhau cũng tương đối nhiều, nhưng phúc lợi an sinh cùng mức lương thay đổi lại cũng chưa hẳn là ít, đúng như lời nói thiên hạ vẫn thường nhắc tới: bao gồm làm thì mới có thể có ăn.Trường quốc tế Vương lấp là trường lừng danh giàu có dành riêng cho các cậu ấm cô chiêu, con ở trong nhà chính trị gia. Đồ Du Du tất nhiên là ko tự tin tưởng rằng mình sẽ được nhận, tuy vậy dù sao phía bên Vương Phủ đã và đang đặt lịch hẹn chất vấn với cậu, Đồ Du Du vẫn luôn là thật đúng hẹn cơ mà đi đến. Từ bây giờ Đồ Du Du mang một dòng quần âu đen cùng áo sơ mi trắng, thông thường thì cậu sẽ không ăn mặc trang trọng như vậy, tính đi tính lại thì bây giờ cậu mới chỉ nhị mươi nhì tuổi cơ mà thôi, cũng không thể nào quen cách ăn mặc của nam giới tinh anh lúc nào thì cũng áo sơ ngươi quần âu sơ-vin cùng một cặp kính trắng mang trước mắt được. Thông thường Đồ Du Du đã mặc quần jean áo thun solo giản, đi ở ở ngoài đường đều khiến cho tất cả những người ta suy nghĩ rằng phiên bản thân cậu bắt đầu chỉ là một học sinh cao trung nhưng thôi.Trường quốc tế Vương Phù rất là rộng lớn, đào tạo từ bậc đái học mang lại trung học, so với bậc tiểu học tập mức khoản học phí chi trả cũng yêu cầu tới sáu bảy nghìn tệ một năm, càng lên cao thì mức khoản học phí càng tăng cho đáng sợ, cao trung mức học phí sẽ theo đó mà tăng lên hơn hai mươi lần, nhưng Đồ Du Du lần này ứng tuyển đó là thầy giáo dạy dỗ hóa học cho một lớp cao tam, tất nhiên thì mức lương khởi điểm cũng không phải là ít, điều mà lại cậu thích nhất đó là còn được sinh hoạt tại ký túc xá dành cho giáo viên, ngày tiết kiệm chi phí thuê nhà bên ngoài rất nhiều.Đồ Du Du được hứa hẹn tới chất vấn lúc mười giờ, mặc dù cậu ý thức được đây là một cơ hội tốt cho nên vì vậy đã đi sắp tới sớm hơn bố mươi phút, nhưng mà mà chật đồ gia dụng vòng xung quanh một hồi mới hoàn toàn có thể tìm cho tới được chống hiệu trưởng. Đồ Du Du đánh giá cả dãy nhà một hồi, khu vực đây rất lớn mang phong thái châu âu, cảm hứng được hơi hướng quý tộc toát ra ngay từ trên mọi sàn gạch bóng loáng. Đồ Du Du cẩn thận nhìn khắp cơ thể mình một lượt từ trên xuống dưới, một tay cậu cố hồ sơ chứa giấy tờ quan trọng đặc biệt trong suốt bốn năm học tập đại học, một tay còn sót lại đưa lên chỉnh phần cổ áo sơ mi, cậu hít một hơi thật sâu, mắt thấy đồng hồ thời trang trên tay điểm đúng mười giờ đồng hồ rồi mới đưa tay hy vọng gõ cửa.Cánh cửa ngõ phòng chỉ khép hờ cho nên vì vậy khi Đồ Du Du vừa đưa tay gõ cửa một chiếc thì cánh cửa cừ khôi kia đã auto bị nhảy ra. Đồ Du Du theo đó ngó đầu vào phía bên trong nhìn thử, phát hiện ra phía bên trong phòng đánh tường thuộc gạch men đầy đủ trắng toát đến lạnh lẽo, giá đựng sách lớn làm bằng gỗ cao chạm xà nhà dựng ở một bên, bên phía trong đều đặt đều cuốn sách dày cộp được xếp vô cùng ngay ngắn thẳng hàng, nhưng lại mà đầy đủ thứ kia không quan trọng, quan trọng đặc biệt là làm việc tại vị trí bàn hiệu trưởng kia của một người bọn ông quan sát rất trẻ.Bỏ qua sự việc tuổi tác của hiệu trưởng, dù sao thì sự việc tuổi trẻ tài cao gì đấy cũng là chuyện có thật ở xã hội này, dẫu vậy mà hiệu trưởng trẻ em tuổi cơ lại cứ nhíu ngươi nhìn chăm chăm cậu có vẻ như như khôn cùng không vừa lòng, Đồ Du Du ngẩn bạn một chút, trong khoảng thời gian ngắn đó cậu vẫn cần yếu nào biết phải phản ứng ra sao, góc nhìn kia giống hệt như có một các loại áp bức bá đạo khôn cùng cường đại, liệu có phải là cậu ngay lập tức lần trước tiên tới liền giữ lại cho kẻ thù một tuyệt hảo không xuất sắc hay không."Vào đi"Người bầy ông trẻ tuổi nhì tay đặt tại trên thành ghế, ánh nhìn không hề có theo một tia thoải mái và dễ chịu nào cả, ngay cả giọng nói kia cũng chây lười nhàn nhạt đầy hàn khí.Đồ Du Du đơ mình, trong khoảng thời gian ngắn đó khắp cơ thể liền tự động hóa cảm thấy rét giá buốt vô hình, yết hầu không tự giác được nhưng trơn trượt một nhịp, đến sau cuối mới nâng cách tiến vào vào phòng:"Tôi là Đồ Du Du, tôi đến phỏng vấn"Người lũ ông đang ngồi trên ghế bành black ngước ánh mắt Đồ Du Du đánh giá một lượt, Đồ Du Du theo này cũng từ trên cao quan sát xuống, cảm giác của cậu lúc này đáng lẽ ra phải là nên nghĩ rằng mình là người trên vẫn liếc nhìn xuống dưới, nhưng hiện tại cậu lại có cảm giác giống như bản thân là một trong món hàng đang được địa chủ chu đáo vậy, ánh nhìn kia rất là khiến đến cậu cảm thấy ngột ngạt và khó thở bức bối, còn tồn tại một chút xúc cảm không dám đối diện.Không gian rơi vào hoàn cảnh trầm mặc, người bầy ông kia ko nói cậu ngồi xuống, vào phòng ko kể chiếc ghế bành hắn sẽ ngồi thì chỉ tất cả một cỗ ghế sô pha màu đen đặt ở trong góc phòng phía xa, cũng chính vì thế Đồ Du Du không còn cách nào khác chỉ đành đứng do vậy một lúc, kế tiếp mới bất chợt nhớ ra rằng mình buộc phải đưa hồ nước sơ cho người lũ ông kia quan sát xem:"Đây là làm hồ sơ của tôi"Người đàn ông tê cũng ko lên tiếng, đôi mắt một mí bé nhỏ dài cường ngạo review cậu một dịp rồi new cúi đầu chú ý xuống làm hồ sơ của cậu trên bàn, gồm điều hắn vẫn không hề cử động gì cả, cả người giống như 1 pho tượng tuyệt mỹ, trường hợp như không hẳn cánh môi mỏng kia mấp máy phát ra tiếng nói của một dân tộc thì cậu còn cho là hắn chưa phải là con tín đồ mà là một trong kiệt tác được một nghệ nhân xuất sắc điêu tự khắc ra:"Tên là gì?"Đồ Du Du bao gồm điểm khẩn trương, thể hiện thái độ của ông nhà tương lại như vậy bên cạnh đó cũng quá không được hợp lý cho lắm, ngẫm lại chắc rằng người nhiều vẫn là luôn có cái cách biểu hiện này, mặc dù sao thì đây cũng là thời cơ việc làm cho tốt, nếu như chưa hẳn chửi cậu thì cho dù là lạnh lùng đối với cậu thế nào thì cậu vẫn rất có thể đứng rỉ tai được:"Tôi là Đồ Du Du, trong năm này hai mươi nhì tuổi, vừa mới tốt nghiệp loại tốt trường..."Đồ Du Du đã giới thiệu phiên bản thân thì người đàn ông tê liền trầm giọng lên tiếng:"Biết dạy dỗ môn gì?"Đồ Du Du trong tâm địa có điểm ko vui, tiếng nói cũng hạ xuống một chút:"Tiếng anh của tôi rất có thể giao tiếp thông thạo, môn chính là hóa học"Người bầy ông kia vẫn ko tỏ rõ thái độ gì không giống cả, từ đầu đến cuối hồ hết toát ra vẻ chây lười của bậc vương trả cao ngạo:"Toán học có biết tốt không?"Phỏng vấn bởi thế là lần thứ nhất Đồ Du Du chạm chán phải, người đàn ông cơ mang thái độ bất cần y như là cảm thấy phiền toái khi thủ thỉ với cậu vậy, xem cách biểu hiện của kẻ thù như vậy là cậu biết hôm nay mình sắp tới đây phí công rồi, vậy nên cậu lập tức đáp lại rứa này:"Toán học gồm biết, trong hồ nước sơ gồm bảng điểm ví dụ anh hoàn toàn có thể mở ra quan sát xem"Người nọ đáp lại:"Tại sao tôi nên xem, tôi hỏi gì thì thầy cứ vấn đáp là được"Đồ Du Du á khẩu, vào đầu bước đầu đấu tranh tứ tưởng có hay là không nên lập tức mang theo hồ sơ trở về nhà, nhưng mà chẳng phát âm sao cậu hôm nay lại không có dũng khí phát triển một bước, tiếng nói kia của người bầy ông đó hệt như mệnh lệnh vô hình vậy, để cho cậu cứ như vậy mà lâm vào trạng thái duy nhất nhất tuân theo."Từ lắp thêm hai mang lại thứ năm tôi ko rảnh, sản phẩm sáu còn trống vào buổi chiều, thứ bảy tùy lúc rất có thể rảnh hoàn toàn có thể không, chủ nhật tôi mong muốn nghỉ ngơi, năm trăm một tiếng, thầy cảm xúc thế nào? trường hợp như thầy ko nhiều khẩu ca với cha tôi điều gì đó, từng tháng tôi đã thưởng đến thầy bảy trăm nữa"Đồ Du Du cảm thấy lời nói phát ra trường đoản cú trong mồm người bọn ông này rất cực nhọc hiểu:"Ý của anh ấy là sao?"Người bầy ông kia liền nhíu mày không vừa lòng:"Ý của tôi dễ dàng và đơn giản là như thế, thầy cảm xúc được tôi và thầy liền ký kết hợp đồng"Đồ Du Du đơ mình, số lượng năm trăm kia tuy chưa phải là lớn, dẫu vậy mà năm trăm một giờ thì thiệt sự là thừa lớn, một ngày nếu như như cậu lên lớp liên tiếp vậy chẳng đề xuất một tháng nhì mươi sáu ngày gồm rất rất nhiều năm trăm giỏi sao, cũng bắt buộc ngờ được cứ như vậy đối thủ liền nhắc tới chuyện cam kết hợp đồng lao động luôn luôn rồi:"Nghĩa là tôi được nhận rồi tuyệt sao?"Người nọ nhìn chằm chằm Đồ Du Du, trong đôi mắt hẹp dài có một tia review kỹ càng, nhưng mà mà Đồ Du Du lại lần chần hắn rốt cuộc review mình mẫu gì, liệu có phải là trên mặt cậu dính đồ vật gi rồi tốt không. Đồ Du Du tất cả điểm mất tự nhiên và thoải mái đưa tay đụng lên phương diện mình:"Mặt tôi bao gồm dính cái gì sao?"Người lũ ông tê nhíu mày:"Thầy cảm giác sao?"Đồ Du Du ngẩn tín đồ một chút:"Như vậy còn tồn tại phúc lợi gì đó, ví như chính sách bảo hiểm, ví như chuyện một mon được nghỉ ngơi mấy ngày không lương, rồi quá trình thăng tiến, giỏi là mấy mon xét chăm nom tăng lương thì rứa nào?"Người tê nhíu ngươi hỏi:"Thầy còn mong muốn thăng tiến làm loại gì?"Đồ Du Du hả một tiếng, sau đó nghĩ lại mình trong khi có hơi gấp gáp hỏi vụ việc này, dù sao thì đối phương cũng nói một thời gian nữa mang hợp đồng tới đến cậu cam kết kết, đến lúc đó cậu ngồi đọc kỹ lại một chút rồi chú ý sau cũng được:"Như vậy một lát nữa anh mang hợp đồng cho tới đi, tôi hiểu qua cảm thấy hợp lí sẽ ký"Người đàn ông kia khôn xiết trẻ tuổi, hắn mặc áo thun trắng thuộc quần jean xanh, chiếc áo phông thun kia ôm sát khung người khiến cho cơ ngực trương nở của hắn cũng lộ ra rõ ràng, coi dáng fan của hắn cũng không tệ, xác định là bình thường rất chú trọng việc tập luyện thể hình. Cánh tay rắn dĩ nhiên to lớn, cảm hứng nếu như ăn uống một đấm của hắn thì đối phương sẽ bị knock out tức thì tại chỗ, dáng người giỏi như vậy khẳng định đó là mẫu người lý tưởng của các cô gái rồi:"Thầy thương hiệu là gì?"Lúc đầu Đồ Du Du đang nói thương hiệu rồi, hiện tại người bọn ông này lại hỏi một lượt nữa, Đồ Du Du thật lờ lững dõng dạc mà đáp rằng:"Tôi là Đồ Du Du"Đồ Du Du vừa rồi lấn sân vào phòng không có đóng cửa lại, lúc này ở vùng phía đằng sau liền tất cả tiếng nói của một người lũ ông trung niên, Đồ Du Du theo phản bội xa quay trở lại nhìn thì phân biệt một người bầy ông khoảng tầm năm mươi tuổi phệ mạp, độ cao hẳn chưa đến một mét sáu, ông ta mặc một bộ vest kẻ caro xanh tối, trên cổ áo sơ mi trắng thắt một mẫu nơ đỏ, vóc dáng này khiến cho cậu có xúc cảm người này đối với người đàn ông sẽ ngồi sống trên ghế bành đối lập cậu phía trên giống hiệu trưởng của ngôi trường này hơn."Học sinh Tô, đó là giáo viên dạy toán mà tôi nói"Đồ Du Du đơ mình quay trở về nhìn "hiệu trưởng con trẻ tuổi", càng chú ý lại càng cảm thấy không đúng, lại chú ý về phía người đàn ông trung niên kia, càng chú ý lại càng cảm xúc đúng. Vùng sau người bọn ông trung niên còn tồn tại một cô bé rất trẻ mang một loại áo sơ ngươi trắng thuộc chân váy cây bút chì màu đen, mái tóc xoăn màu nâu phân tử dẻ để xõa tự nhiên trên vai, gương mặt nhỏ tuổi nhắn thanh tú dịu dàng.Cô gái trước mặt bao gồm xinh đẹp từng nào thì Đồ Du Du bây giờ cũng không thích quan tâm, điều mà lại cậu ân cần đến bây giờ là mình có phải hay không bị cái tín đồ gọi là học viên Tô này trêu đùa. Nếu như như chưa phải trêu nghịch cậu thì lý do hắn ta lại đề cập đến chuyện ký kết hợp đồng chứ, ngẫm lại mình chính xác là thật ngu ngốc mà, thế nhưng lại bị một học sinh lừa gạt.Người nọ là đánh Thành, là đại thiếu hụt gia của sơn gia, sinh hoạt Bắc Kinh có nhiều người bọn họ Tô, sơn gia tất nhiên cũng các vô kể, cơ mà chỉ bao gồm duy tốt nhất một đánh gia lừng danh trong giới kinh doanh bất rượu cồn sản, lại có quan hệ với người trong giới thiết yếu trị, đó là vì sao tại sao đánh Thành lại có thể bình thản nhưng ngồi của phòng hiệu trưởng như vậy, hơn thế nữa xem cách biểu hiện cao ngạo giống hệt như vương tử cơ của hắn còn chẳng nhằm hiệu trưởng ngôi trường Vương tủ vào trong mắt nữa."Người này là ai?" tô Thành nhíu mày nhìn về phía Đồ Du DuĐồ Du Du đơ mình ngẩn người, thái độ này của hắn là gì đây, ví dụ là hắn đóng góp giả hiệu trưởng lừa gạt cậu. Hiệu trưởng chân bao gồm cùng cô bé xinh đẹp nhất kia phi vào trong phòng, hiệu trưởng cũng nhìn chăm chắm cậu hỏi:"Cậu là ai?"Đồ Du Du có một chút ít lúng túng:"Tôi cho để phỏng vấn"Hiệu trưởng dùng góc nhìn dò xét review nhìn Đồ Du Du một lượt từ đầu tới chân, cuối cùng lãnh đạm nói rứa này:"Cậu ra phía bên ngoài trước đi"Đồ Du Du gật đầu đồng ý cứ vậy nên bước ra ngoài rồi tạm dừng hoạt động phòng lại. Đồ Du Du ở bên ngoài cảm thấy tất cả điểm căng thẳng, bắt đầu lần đầu đến chất vấn liền bị một học sinh dắt mũi trêu chọc, cũng chẳng biết lý do lúc kia cậu lại nghĩ hắn ta là hiệu trưởng nữa, ví dụ cái cách ăn mặc kia sai rồi. Đồ Du Du tính mong muốn trở về ko cần phỏng vấn nữa, nhưng mà hồ nước sơ đặc biệt quan trọng của cậu lại đặt tại bên trong, vừa qua đi ra không có cầm theo, thế cho nên chẳng còn phương pháp nào không giống nữa tức thì ở phía bên ngoài đợi.Không rõ trong phòng rốt cuộc bàn bạc chuyện gì đặc biệt mà cho hơn hai mươi phút sau bắt đầu thấy góc cửa phòng kia mở ra. Lúc này Đồ Du Du mới rất có thể nhìn rõ được dáng tín đồ nam sinh vừa rồi lừa gạt cậu, hắn cực kỳ cao, khung hình cường tráng, bắp tay săn chắc, mái đầu màu đen undercut cao cấp càng để cho gương mặt tinh tướng đường nét cơ thêm phần lạnh nhạt bất cần. Phái nam sinh kia open bước ra ngoài, ánh mắt của hắn đều một đường chú ý thẳng về phía trước, trong cả một giây liếc nhìn hai bên cũng không thể có, phảng phất trong thế giới của hắn ko có bất cứ ai tồn tại, hắn để cho cậu cảm thấy không đủ can đảm tới gần, tuy vậy vừa bắt đầu rồi ở trong tim cậu vẫn nghĩ lát nữa hắn ra cần truy hỏi hắn một hồi cho ra lẽ.Tô Thành là 1 trong kiệt tác, hắn đẹp đến mức khiến cho người khác nếu như sống quá ngay gần hắn sẽ khiến cho bạn dạng thân trường đoản cú mình cảm giác khó thở, đẹp đến mức khiến cho tất cả những người khác cũng buộc phải thất thần nhưng ngắm nhìn. Khoảng thời gian ngắn hắn từ trong chống hiệu trưởng cách ra ngoài, dòng thần thái khí chất vương đưa đó cần yếu nào lẫn đi đâu được, hắn giống hệt như một khối băng lạnh lẽo khiến cho người ta vào một trưa hè lạnh ngắt tự giác cảm thấy giá lạnh theo.Một khoảng ít ngày sau đó, Đồ Du Du mới phát hiện ra lưu ý đến của mình hiện tại là trọn vẹn sai lầm, tô Thành ko phải là 1 trong những khối băng lạnh lẽo mà chính là một biển lớn lửa nóng, nóng đến mức khiến cho cậu cũng sợ hãi bản thân mình có khả năng sẽ bị hắn nấu nung mất mạng, đương nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.