Kiếp Nào Có Yêu Nhau Thái Thanh

Kiếp nào tất cả yêu nhauNhớ kiếm tìm khi chưa nởHoa xanh tận ngàn sauTình xanh không lo ngại sợ

Lệ nhòa trên gối trắngAnh đâu, anh đâu rồiRượu yêu thương nồng cay đắngSao cạn mình em thôi

Đó là đông đảo vần thơ đầy day kết thúc của 1 trong những nữ thi sĩ tài năng, xinh đẹp nhất của xóm thi ca Việt Nam: Minh Đức Hoài Trinh. Bài xích thơ Kiếp Nào tất cả Yêu Nhau này sau đó đã được nhạc sĩ Phạm Duy chắp cho song cánh âm nhạc để bay vút cao trong bầu trời nghệ thuật miền nam hơn 60 năm trước.

*

Bài hát mở đầu với một lời nửa yêu thương cầu, nửa van xin, được đựng lên một bí quyết đầy thảng thốt: ‘Đừng chú ý em nữa anh ơi’”. Nội dung sau đó mô tả nỗi đau tột đỉnh của một người con gái mong manh trước cõi nhân sinh vô cùng. Bài xích hát vốn buồn, tuy vậy qua giọng hát của ca sĩ Thái Thanh còn được phủ thêm một không khí liêu trai, mỹ miều như sinh hoạt trong cõi mộng.

Cách phía trên vài năm, đạo diễn Dustin Nguyễn phụ thuộc 1 câu trong bài xích hát để gia công cuốn phim điện ảnh mang tên khi nào Có yêu Nhau, với không gian phim cũng đậm chất liêu trai, nhất là ở video có lồng phiên bản thu âm trước 1975 của danh ca Thái Thanh. Nhiều khán giả trẻ xem phim – những người chưa từng được nghe Thái Thanh hát – đã cảm thấy bỡ ngỡ với đoạn nhạc này. Dù là thích đoạn nhạc kia không, cảm hứng chung của họ là cảm giác rùng mình.

Click nhằm nghe Thái Thanh hát Kiếp Nào bao gồm Yêu Nhau

Đừng nhìn em nữa anh ơiHoa xanh sẽ phai rồiHương trinh sẽ tan rồi

Đừng chú ý em, đừng quan sát em nữa anh ơiĐôi mi sẽ buông xuôi, môi răng đã quên cười.

Hẳn người thôi sẽ quên taTrăng Thu gẫy song bờChim cất cánh xứ xa mờ.

Gặp tín đồ chăng, chạm chán người chăng, nhắn cho taHoa xanh đã đơn độc đêm sâu gối ơ thờ.

*

Bài thơ lẫn bài bác hát là sự dằn lặt vặt muôn đời của các kẻ yêu nhau. Ở đây, nỗi dằn lặt vặt ấy lại mang một màu sắc rất phụ nữ. Phái nữ quay khía cạnh đi và bảo “Đừng quan sát em nữa”, cơ mà đến sau cuối thì đơ mình thảng thốt: “Anh đâu, anh đâu rồi”. Chắc rằng bất kỳ ai ai cũng hình dung ra được một sự tàn tạ, rũ rượi trong nỗi đau tột bực của fan phụ nữ. Cho dù đã có nhiều ca sĩ hát bài xích này, tuy vậy không hề, cùng cũng quan trọng có bất kỳ ca sĩ nào khác diễn tả được vừa đủ nỗi đau quay quắt queo của cô bé vừa mất đi tín đồ yêu, ngồi một mình gọi tín đồ tình trong tối tối như là Thái Thanh đã có tác dụng được.

*

Người yêu của cô gái này sẽ ở nơi đâu? bởi sao “người thôi đã quên ta?” hoàn toàn có thể sẽ gồm người thắc mắc như vậy. Để trả lời thắc mắc này, hãy search lại cuộc sống của Minh Đức Hoài Trinh.

Thập niên 1940, khi bà Hoài Trinh không được 20 tuổi, tham gia hàng ngũ nội chiến của Việt Minh vào chiến khu ở Thanh Hóa. Một lượt bà được đơn vị cử về Huế để tiếp cận, thuyết phục một bao gồm khách khét tiếng lúc kia đang phục vụ cho non sông Việt phái mạnh của quốc trưởng Bảo Đại. Mặc dù sự tiếp cận đó lại dẫn mang lại một tình yêu sâu sắc giữa 2 người. Điều khổ sở là lúc tình yêu thương vừa nảy nở cũng là lúc vị chủ yếu khách kia bị chính đơn vị của bà Hoài Trinh cho những người thủ tiêu. Lúc ấy bà đã sở hữu trong bản thân một sinh linh, bị bất thần và cực kỳ thất vọng.

Câu chuyện này được fan cháu của Minh Đức Hoài Trinh đề cập lại trong một bài viết của ký giả Trịnh Thanh Thủy. Chắc hẳn rằng bài thơ “Kiếp Nào có Yêu Nhau” như là tiếng lòng của người thiếu nữ trước nỗi đau quá lớn. Mất đi người yêu, nỗi lòng như điên dại.

Kiếp nào gồm yêu nhauThì xin tìm đến mai sauHoa xanh khi không nởTình xanh khi chưa lo sợ

Bao giờ tất cả yêu nhauThì xin làm bay hết thương đauAnh đâu anh đâu rồi? (bài hát Kiếp Nào có Yêu Nhau)

*
*

Ở nguyên tác bài xích thơ, đoạn cuối là lời trường đoản cú tình nhức xót của bạn nữ thi sĩ:

Lệ nhoà trên gối trắngAnh đâu, anh đâu rồiRượu yêu thương nồng cay đắngSao cạn mình em thôi?

Cả bài thơ là một trong những sự nức nở, nghẹn ngào, nhớ tiếc nuối… làm cho người đọc cũng tìm ra sự buốt giá, tái kia và bị tiêu diệt lặng.

Nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc cho bài thơ này vào thập niên 1950. Nhưng mà 10 năm trước đó, ông đã có duyên gặp gỡ gỡ Minh Đức Hoài Trinh lúc bà còn siêu trẻ, thời gian còn mang nhiều mơ mộng sinh sống đời. Ông nhắc lại vào hồi ký như sau, xin trích một vài ba đoạn:

“Tôi may mắn được thân quen biết mấy mẹ trong một mái ấm gia đình quyền quý nghỉ ngơi Huế năm 1944, và được mời tới dinh thự hương thơm Trang nghỉ ngơi Nam Giao chơi… trong số đó gồm một cô nàng rất trẻ thương hiệu là Võ Tá Hoài Trinh. Cô này còn khiến cho thơ nữa, lấy cây viết danh Minh Đức Hoài Trinh…

Mỗi lần trong âm nhạc, mong xưng tụng ví dụ cái phải thơ, loại lãng mạn, loại vui ngộ nghĩnh, cái bi hùng dìu nhẹ của Huế là tôi chỉ việc nhớ lại hình ảnh, cử chỉ, thái độ của các người thanh nữ họ Võ mà tôi đã có lần được hạnh phúc làm quen. Nhiều năm trôi qua, nuốm mà tôi còn ghi nhớ mãi một buổi sáng mùa hè, qua đò sông Hương, cùng với 2 bà mẹ Băng Thanh với Hoài Trinh nhằm tới chợ Đông Ba. Trèo lên bờ trước 2 thiếu nữ, giơ tay ra kéo các cô lên thì chạm chán phải hai con mắt Hoài Trinh 16 tuổi.”

*

Năm 1948, trên chiến quần thể ở Thanh Hóa, Phạm Duy chạm mặt lại Hoài Trinh: “Tôi bấy giờ đã là quân nhân… bỗng chạm mặt lại Minh Đức Hoài Trinh lúc đó được mười bảy tuổi từ thành phố Huế mộng mơ chạy ra với phòng chiến. đàn bà còn mang theo đôi gót chân đỏ như son và hai con mắt sáng như đèn pha ô tô. Từ bỏ tướng bốn lệnh Nguyễn Sơn cho tới các nghệ thuật sĩ, già hay trẻ, lẻ loi hay vẫn có vợ con… người nào cũng đều mê mệt cô bé xíu này. Phạm Ngọc Thạch tự Trung ương đi dạo xuống vùng trung du nhằm vào nam giới bộ, khi ghé thăm Thanh Hóa, cũng đề xuất tới Trường văn hóa truyền thống để xem khía cạnh Hoài Trinh…”