YOU’RE TEMPORARILY BLOCKED

Diễn Đàn Kênh Truyện » tè Thuyết » đái Thuyết Xuyên ko Đang sáng tác » Vị bà xã Đến tự Ngàn năm sau (-Tác giả: Vỵt)


entinguyen1234 - Thái Bảo Ngân (Mã)Tài Khoản: 10859 điểm Cấp 8 KTer VIP bội bạc - Hội chia sẻ Truyện bao gồm 55 Huy Chương - coi Hoạt Dộng
Vị hậu phi Đến tự Ngàn năm sau - Tác Giả:Vỵt
Tên truyện:Vị hoàng hậu tới từ ngàn năm sauThê loại: Xuyên không, tình cảm, bla bla.................................Tác giả:vỵtTình trạng:Đã hoàn thànhGiới thiệu nhân vật:Vũ tiểu băng ( ở cổ kính tên Vũ băng Băng ): 18t, là đàn bà 1 gđ giàu có nhưng lại lại bị gđ chê bai, hắt hủi vị cô có một khuôn phương diện xấu không thôi đc.Nhưg vị là đàn bà của 1 công ty giàu phải cô được học tương đối nhiều thứ: cầm, kì, thi, họa đồ vật gì cũg tinh thông. Đồng thời cô còn rât xuất sắc võ karate. Đặc biệt cô có chỉ số IQ lên đến mức 180.Vụ Phong Ảnh: 20t, hoàng đế đương triều của bình minh quốc, là một trong người khôn cùng điển trai, 1 vẻ đẹp tỏa sáng mà ko chói lóa. Chàng có một đôi đôi mắt màu lục sáng sủa trong, nhưg đằg sau đôi mắt ấy là sự lãnh đạm tàn nhẫn cho thấu xương.



entinguyen1234 - Thái Bảo Ngân (Mã)Tài Khoản: 10859 điểm Cấp 8 KTer VIP bạc - Hội share Truyện bao gồm 55 Huy Chương - coi Hoạt Dộng

Chương 1-Tiểu Băng, RA ĐÂY KÍ NHẬN CHUYỂN PHÁT nhanh CHO TAO MAU LÊN!Đây là dòng giọng the thé của bà dì ghẻ nhưng mà ngày như thế nào nó cũg pkải nghe.Nó, 1 đứa phụ nữ bị thiết yếu cả phụ thân ruột hắt hủi bỏ rơi thì chẳg tất cả lí do gì nhằm 1 bà dì ghẻ pkải lưu ý đến cả, bà ta chỉ luôn luôn coi nó như 1 đứa osin sống trog gđ. Nhưg với như thế cũg chả sao cả, bởi nó cũng quen như vậy rồi, nó chỉ mog muốn đạt được 1 cuộc sống thường ngày bình yên và dĩ nhiên nó cũg chả mog thừa hưởng đc. 1 xu nào từ gđ này cả.-Dạ,thưa dì bưu phẩm trên đây ạ,con xin phép dì con tới trường ạ!-Khoan đã,mày ghi nhớ là đi bộ thôi,con tao khôg muốn đi học chug xe vs mày , con nhỏ bé ko hy vọng bị anh em nói la có một ng chị quá đỗi xấu xí như vậy , điều đó làm con nhỏ nhắn xấu hổ.-Vâg ,thưa dì.Người bà dì vừa nói đó là con gái bà ta,hay nói đúg hơn vậy thì đó là fan em cùg thân phụ khác mẹ với nó. Bạn em đó của chính nó có mẹ còn nó thì ko. Khi nó lên 3,mẹ nó đã biến mất trong vụ đắm thuyền tại singapore.Sau cuộc bặt tăm đó,cha nó đã ko đo đắn mà cưới ngay 1 ng vợ mới, đó bao gồm la bà dì ghẻ của nó hiện tại.Lại 1 ngày nó bước ra khỏi nhà vơi đầy ko khí tuyệt vọng như bao ngày khác.nhưng có 1 điều khác hoàn toàn mà nó ko nhận ra đó là góc nhìn thâm độc ẩn dưới của bà mẹ kế đag dõi theo nó. -Con nhỏ bé chết tiệt, lý do trog thư tand lại có cả việc chia gia sản cho con bé xíu đág ghét này chứ!-ko, một mực mình đang ko để vấn đề này xảy ra.Bà ta lôi mẫu đt ra bấm số vội vàng vã với nói vs đầu dây mặt kia 1 cách quả quyết không bởi dự:- Cậu hãy thủ tiêu con nhỏ nhắn xui xẻo đó mang lại tôi.******************************************************Nó bước vào tiệm bánh và khi trở ra bên trên tay nó chũm 1 chiếc bánh ngọt , nó nạp năng lượng chiếc bánh vs khuôn mặt thỏa mãn nhu cầu mà ko tốt rằng có 1 chiếc xe cộ môtô trường đoản cú trog ngõ phi ra,lao về phía nó vs 1 tốc độ tối đa,và nuốm là :-RẦM…………………………………*******************Và rồi… dòng xe đó… đâm xầm vào cột điện mặt đường. Nó âm thầm nghĩ: ” Thật suôn sẻ thay khi sự phản xạ lúc đó của nó nhanh thoải mái và tự nhiên đến lạ đời nếu ko gờ này người bị va độ với cái xe tê là nó chứ chưa phải cái cột điện tội nghiệp kia”. Nhưng chính xác là người tính không bằng trời tính, né vỏ dưa chạm mặt vỏ dừa, ý nghĩ thoát chết chỉ vừa xẹt qua trong đầu, thì hốt nhiên trên cao trực tiếp phía đầu nó rơi xuống một chậu hoa. Nó ban đầu mất cảm giác, chỉ thấy phiên bản thân như đang lơ lửng giữa một không gian xa lạ. Bỗng một dôi tay rét mướt băng kéo đem nó, nó phát hiện tại trước phương diện mình là bộ mặt trắng toát khiến cho người ta rét xương sống, nó vùng vẫy.- Ông là ai… Buông tôi ra… Buông ra… Ông định kéo tôi đi đâu! - Ta là quỷ câu hồn (bạch vô thường). Ta cho là để mang người về địa ngục ( hie hie ).- CÁ…CÁI GÌ…. CÁI GÌ mà quỷ câu hồn, mẫu gìn nhưng mà âm phủ…. Tôi k muốn, tôi mong mỏi về nhà… Ông thả tôi về bên đi. Tôi xin ông.- Ngươi mong mỏi về nhà có tác dụng gì? Ở đó k có ai buộc phải ngươi đâu.- KHÔNG. Tôi k tin. Ở đó có phụ vương tôi, ông ta một mực còn mến tôi, mặc dù sao tôi cũng là phụ nữ ruột của ông ấy. - Vậy sao_Quỷ câu hồn mỉm cười khẩy- Ta mang lại ngươi hay, ông ta k hề yêu thương ngươi đâu, nếu thiếu tín nhiệm ngươi có thể tự mình xem_Quỷ câu hồn phất tay.Trước mắt nó hiện ra một đám tang, đó chính là đám tang của nó. Người lũ ông đứng cạnh bên chiếc săng kia chính là cha nó. Dẫu vậy sao trên mặt ông ấy lại lòi ra vẻ thản nhiên, không một ít đau buồn, ko một giọt nước mắt, thậm chí trên môi còn nở một niềm vui cay độc. Mặt tai nó một giọng lại vang lên:- Ngươi thấy chưa, với phụ vương ngươi… ngươi chẳng là gì cả, trường tồn chẳng là gì cả.Nó cảm thấy bạn dạng thân như trống rỗng, không một chút công sức của con người “Chẳng lẽ, từ trước đến lúc này người cha đó một ít cũng không thương mình ư!”. Đôi mắt nó trở cần vô hồn, trên khuôn mặt xấu xí cơ là xuất xắc hàng nước đôi mắt chảy dài không lối thoát. Nó thấy bạn dạng thân thiệt ngốc, tự trước mang đến giờ nó luôn luôn nghĩ bản thân không lưu ý đến người phụ thân đó suy nghĩ gì về nó. Nhưng mà sâu trong tim nó, nó vẫn luôn luôn tự nhủ bản thân hãy cố gắng học thiệt tốt, thật giỏi, để có một ngày được người cha đó chú ý đến, dù đó chỉ là một cái liếc chú ý ( tg: chú giải tí, liếc không đểu nhé, hie hie ). Nhưng không, nó đã sai, không đúng thật rồi. Nó muốn chạy, cùng cũng cảm giác mình vẫn chạy, chạy để quên các chiếc nhói đau trong tim, chạy nhằm quên đi nỗi thống khổ mà nó đang bắt buộc chịu đựng. Chợt nó cảm thấy bạn dạng thân như vẫn rơi xuống vực sâu, và rồi đầu nó đau nhưng gồm hàng tấn đá đè lên. Nó mở đàng hoàng hai mắt và thấy trước đôi mắt mình là 1 khung cảnh lạ lùng. Nó cảm thấy mình như sẽ lạc vào một căn phòng cổ bên phía trong tử cấm thành. Chỉ bao gồm điều, căn phòng nhìn hết sức trống trải cùng cũ kĩ chứ không cần đẹp như hộ gia đình nó đã du lịch tham quan trong một lượt vào tử cấm thành. Nó quan sát căn phòng bởi một ánh mắt nghi hoặc và nặng nề hiểu “Rốt cục là bản thân đang nơi đâu đây?”- Ở đây… Chắc chưa hẳn trường cù Hollywood chứ!!! ví như là trường cù thì đạo diễn đâu? Diễn viên đâu? TRỜI ƠIIIIIIIII… đây rút cục là chỗ nào vậy?Nó luân chuyển mình quan sát ra cửa ngõ thì thấy một cô bé xíu chỉ khoảng 13-14 tuổi, có khuôn mặt thanh tú, tóc búi nhì trái đào, áo quần thì kì viên giống vào những bộ phim cổ trang nhưng mà nó xem. Cô bé bỏng nhìn nó không nói câu nào, mà lại chỉ khóc nhưng trên môi vẫn nở một thú vui rạng nhãi (Tg: viết mang đến đoạn này mới thấy cô bé xíu vừa khóc vừa mỉm cười bị điên). Nó nghĩ:”Con bé bỏng này bị điên sao? Sao vừa khóc vừa cười cố kỉnh không biết!”. Nó tiến lại ngay gần cô bé:- Cô bé, cô là ai? đến hỏi đấy là đâu?Lúc này cô nhỏ nhắn mới bội nghịch ứng lại chứ k đứng hình như lúc nãy.- Huhu… Nươ…Nương Nương, tín đồ tỉnh rồi sao? người có thấy bao gồm thấy tức giận ở đâu không? có cần nôtì call thái y không?- Ngươi bình tĩnh, trước tiên hãy trả lời câu hỏi của ta đã, đó là đâu và ngươi là ai??- Nương nương, fan sao vậy? Chẳng nhẽ cú va đập đó làm fan bị điên sao? Nôtì là trả Nhi đây mà… fan không phân biệt sao. Đây là lãnh cung, nơi ở của người.- LÃNH…LÃNH gì cơ? Lãnh cung tương đương trong phim cổ trang á? Trời, thể kỉ 21 mà vẫn còn cái điện thoại tư vấn là lãnh cung sao?- bạn đang nói lăng nhăng gì thế? nuốm kỉ 21 nào? Đây là bình minh quốc đương triều nhiếp chính là Vụ Phong Ảnh hiệu là Long Ảnh hoàng đế. Người đó là hoàng hậu của bình minh quốc.- OH MY GOD! Chuyện gì đang xẩy ra thế này (Tg: Nó phi giờ anh như gió, nhỏ nôtì tg? điên là phải). Ta hãy nhớ là được quỷ câu hồn dẫn đi mà lại sao tiếng lại trở thành thê thiếp bình minh quốc là sao? thương hiệu quỷ câu hồn chết tiệt, núm nào lại nhằm ta lâm vào tình thế cái địa điểm khỉ ho cò gáy này (Tg: cụ thể là trường đoản cú chạy đi còn đổ tại quỷ câu hồn là sao?). Đã cụ nơi này còn không tồn tại trong lịch sử vẻ vang của trung hoa nữa chứ. Ta rủa bị tiêu diệt 8 đời bên quỷ câu hồnnnnnnnnnnnnn (Tg: nó chết từ 80 đời rồi còn đâu cơ mà rủa).- cơ mà ngươi vừa bảo đấy là lãnh cung đúng k? vậy ta là hoàng hậu tại sao lại bắt buộc ở lãnh cung.- Nương nương, bạn thực sự không nhớ gì thiệt sao! fan bị ép lấy hoàng thượng mà chúa thượng cũng ko ưa gì Vũ gia bọn chúng ta, nên ngay đêm tân hồn người đã biết thành đưa vào lãnh cung.- Trời. Đã bị chuyển vào cái nơi bị tiêu diệt tiệt này lại còn bị trở thành hiền thê thất sủng nữa chứ. Thật chính xác là xui xẻo. À, nhưng mà quên, ta thương hiệu gì thế?- Đến cả tên của bản thân người cũng ko nhớ sao? bạn là Vũ Băng Băng, là tam đái thư bên họ Vũ. Phụ thân, fan là tể tướng Vũ Phong Thanh, chủng loại thân là trằn Mĩ Hoa là thiếp đồ vật 3 của tể tướng.- Hóa ra là thế. Nhưng sao đầu ta đau gắng không biết!-Tất cả cũng trên người bọn bà độc ác đó, Tú Phi đã mang đến nha trả đẩy nương nương xuống sông, khiến cho nương nương đập nguồn vào vách đá.” hoá ra là thế, vì bị ngừoi ta ám hại phải ta bắt đầu có cơ hội nhập vào xác của nữ “- Cha… À không! phụ thân của ta so với ta có tốt không? Gả ta làm vợ cơ mà dĩ nhiên là xuất sắc lắm nhỉ^^.- Nương nương, nương nương không nên hỏi chuyện này, hoàn nhi không thích người buồn.- Là sao? chẳng nhẽ phụ thân đối xử cùng với ta không giỏi sao? - Dạ. Thưa nương nương, tể tướng xưa nay chưa hề thương con cái, chỉ có quyền lực tối cao là trên vớ cả.- thế ra vị bà xã này vốn chỉ là quân cờ chính trị của ông ta nhưng thôi. Ta thật và đúng là có duyên với đều người phụ vương không tất cả tình thương, mặc dù cho là ở quả đât trước hay quả đât này phần đông như vậy. Đã vậy, từ nay ta sẽ chỉ sinh sống vì bản thân không vày một ai cả. ” NGƯỜI KHÔNG VÌ MÌNH TRỜI CHU ĐẤT DIỆT “