Gia Đình Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Ông Nguyễn Văn Thiệu hiện giờ cũng đang sinh sống và làm việc cùng vk tại căn nhà mang tên white house nhà trắng (The white House) ở khu vực ngoại ô London.


Ông Thiệu mang trong thâm tâm nỗi đau khổ vì bị giới ráng quyền và tín đồ Mỹ chán ghét, cho rằng ông là nhân vật cản trở cho hoà bình trên Việt Nam.


Thực sự ông mong muốn hoà bình theo cách của ông hiểu, để hai miền thứ nhất được thoải mái buôn bán, hiệp thương tình cảm, thư trường đoản cú rồi tiếp đến mới là thống duy nhất về phương thức bao gồm trị lãnh đạo, cho nên vì thế ông quyết liệt phản đối hiệp nghị Paris.


Người Mỹ đang quá khinh ghét chiến tranh, họ muốn đi ra thật cấp tốc trong danh dự. Còn để người việt tự xử lý với nhau vì trận đánh đã với danh nước ta hoá chiến tranh. Tổng thống Nixon tuy gồm hứa hẹn vẫn vẫn cung ứng cho ông Thiệu nhưng vì để xảy ra vụ Watergate đề nghị ông Nixon cũng phải đương đầu với những trở ngại cho bản thân trước quốc hội.


Người Mỹ gây áp lực đè nén cho ông Thiệu tự chức với ra đi để tổng thống trằn Văn Hương, tiếp nối là Tổng thống Dương Văn bản thân lên nhấn lãnh nhiệm vụ thương thuyết với khía cạnh trận dân tộc bản địa giải phóng miền nam bộ Việt Nam...


Rồi lúc này khi ông chăn êm nệm nóng ở xứ sở sương mù thì lính tráng của ông đang khổ sở trong trại cải tạo, đồng bào của ông vứt nước ra đi hiện nay đang ở trại tị nạn khắp vị trí và mang nỗi ân oán trách ông hèn nhát, rũ bỏ nhiệm vụ ra đi mà không ai hiểu được chiếc thế của ông thời điểm bấy giờ.


Ông như con chim bị trúng thương. Cái lo lắng ưu tứ của ông về vắt sự của dân tộc đã thành sự thực thêm vào đó cái lo lắng và quan ngại với toàn bộ đám báo chí phương Tây, vẫn rất hiếu kỳ săn tin, đang hy vọng ông sơ hở lúc nói ra bất kể câu giờ Anh buổi tối nghĩa gây hiểu nhầm nào, để quất cấp dưỡng ông, một binh sỹ ngã ngựa, nhằm đổ tội đến ông là vì sao thua cuộc của cuộc chiến.


Người Mỹ mong được xoa dịu là bọn họ ít tội hơn. Báo NOW anh quốc thậm chí còn gài ông khi ông vấn đáp phỏng vấn bằng tiếng Anh rằng, "bây giờ đồng hồ ông không thể quyền hành gì để giúp đồng bào thuyền nhân mọi nơi" thì bọn họ lại viết thành " bây giờ tôi chẳng còn mắc mớ gì với chúng ta nữa", ông trờ thành một người có trái tim bằng đá trong đôi mắt đồng bào ông. Khiến ông càng thêm ác khẩu và cảnh giác đối với báo chí.


... Với nhà báo Börries Gallasch của Der Spiegel đang đi vào với sự kiên trì để thuyết phục rất khó khăn ròng rã nhị tháng trời để ở đầu cuối ông Thiệu gật đầu đồng ý cuộc bỏng vấn với khá nhiều điều khiếu nại khắt khe, đổi khác liên tục.


*

Nguồn hình ảnh, Alice Kelley


Và đấy là lời nhắc của Alice Kelley Gallasch (vợ góa của Boerries) mà lại tôi biết được, về sự việc khó khăn đó:


"Trong lời khởi đầu cho ấn phiên bản ngày 10 tháng 12 năm 1979 của Der Spiegel, trong các số ấy đăng bài vấn đáp Nguyễn Văn Thiệu, tất cả mô tả về những cuộc đàm phán cam go diễn ra trong khoảng thời gian hai tháng giữa Boerries với Thiệu, trước lúc Boerries tất cả thể bảo đảm cuộc chất vấn được thực hiện. Trước hết, Thiệu chỉ có thể chấp nhận được được gọi bằng tên Cơ đốc giáo của chính mình là "Martin."


Ông ta liên tục đưa ra những đk mới. Ông ta cần nhận được một bạn dạng sao của hầu như thứ. Cuộc phỏng vấn chỉ được đăng bên trên Der Spiegel. Từng trang của cuộc phỏng vấn phải được sự được cho phép của Thiệu trước lúc nó được xuất bản. Chỉ với sau khi mọi chi tiết đã được thống nhất, các phóng viên của Der Spiegel là Johannes Engel cùng Heinz Lohfeldt, từ Hamburg bay đến London để thực hiện cuộc phỏng vấn lớn thứ nhất của Thiệu kể từ lúc ra khỏi Việt Nam vào tháng 4 năm 1975.


*

Nguồn hình ảnh, Getty Images


Cuộc bỏng vấn ra mắt tại "Nhà Trắng", một ngôi nhà tại ngoại ô London, nơi ông ta đang sống. Sau khoản thời gian cuộc bỏng vấn kéo dãn bốn tiếng đồng hồ đeo tay được kết thúc và chép lại, Lohfeldt mang bản ghi lại cho Thiệu. Thiệu vẫn đọc qua nó và xem nó giống như một tài liệu thiết yếu thức, từng trang đều sở hữu chữ ký kết của Thiệu cùng Lohfeldt. "Boerries, vào thời điểm trong dịch viện, đã lưu ý rằng Thiệu có lẽ là đối tác phỏng vấn trở ngại nhất mà họ từng gặp."


Lúc đó, Börries sẽ điều trị các bệnh ung thư và đang ở trong hai năm ở đầu cuối của cuộc đời. Hồi tháng 3 năm 1976, sau khoản thời gian phát hiển thị bệnh, bác bỏ sĩ dự kiến anh chỉ sống thêm 5 mon nữa. Anh dường như không đầu hàng, với tinh thần thao tác làm việc không ngừng, vừa chữa trị vừa làm cho việc.


Anh vẫn chạy đi chạy lại giữa văn phòng công sở của Der Spiegel sát Bảo tàng nước anh để call điện thuyết phục ông Thiệu gật đầu cuộc rộp vấn. Và đã lại một lần tiếp nữa anh giúp cho người Việt Nam, cho trận chiến Việt nam giới được công bố trên truyền thông quốc tế.


Sau kia ấn phiên bản " fan Mỹ vẫn phản bội shop chúng tôi " lưu lại cuộc phỏng vấn nhiều tâm tư nguyện vọng dài bốn giờ đồng hồ thời trang của cựu tổng thống Nguyễn văn Thiệu với tờ báo đọc, sản phẩm tuần ra triệu bản, của Tây Đức Der Spiegel đã có được phát đi gây tiếng vang cho toàn bộ những ai xem xét cuộc chiến việt nam trên thế giới và ít nhiều nó cũng làm cho các nhà làm chế độ kiêu ngạo Hoa Kỳ, như ông Henry Kissinger, phải nhìn nhận thận trọng rộng trong các chính sách khi quyết định tham dự vào nội cỗ của bất cứ một quốc gia nào.


Đó là sự tham dự khủng cuối cùng của nhà báo thế giới Börries Gallasch vào cuộc chiến Việt Nam, thân phận người việt nam Nam...


Trước thời gian mất, Boerries cảm nhận bức năng lượng điện tín từ công ty báo Tiziano Terzani, đồng nghiệp của anh hồi sinh hoạt Việt Nam.


Trong bức điện, Terzani nhắc lại sự hỗ trợ của Boerries mang đến việc bảo vệ thực hiện nay một cuộc chất vấn với cựu Tổng thống khu vực miền nam Việt nam, Nguyễn Văn Thiệu mang đến đồng nghiệp Der Spiegel của anh ý tại Luân đôn . Tiziano Terzani viết:


" thương yêu bạn trong bài toán đã tổ chức triển khai thành công cuộc chất vấn với ông Thiệu từng nào thì tôi còn yêu mến sự hành động với căn bệnh hiểm nghèo của bạn đã phòng trở các bạn không đi cho Nhà Trắng* nhằm tự thực hiện được cuộc phỏng vấn này bấy nhiêu. Các bạn là binh sĩ vĩ đại nhất trong những chiến binh nhưng tôi gặp mặt trong đời, bao gồm cả những binh sĩ của tướng trần Văn Trà một trong những ngày chúng ta còn sống Việt Nam".


Gần hai năm sau, mùng 6 tháng 3 năm 1981, Börries Gallasch từ trần ở tuổi 37. Tuy cuộc sống thường ngày ngắn ngủi tuy vậy Börries Gallasch đã tham gia vào hầu như những sự kiện quan trọng trên trái đất ở các nước nghèo, những thuộc địa trong núm kỷ 20.



Bà đi về vn tìm gặp mặt lại ân nhân xưa đã tin yêu một công ty báo Châu Âu mà cho theo xe pháo ra đài phát thanh sài gòn, yêu cầu ông đã bao gồm một thử dùng về việc chuyển giao quyền lực tại nước ta khiến bất cứ nhà báo chiến trường nào cũng mếm mộ và mong muốn được tham gia.


Sau đó mái ấm gia đình nhà báo Börries cùng vị ân nhân - thiết yếu ủy Bùi Văn Tùng đã trở thành những người đồng bọn thiết. Và mẩu truyện của ông tương quan đến người việt nam tôi đã làm được nghe vk ông Alice Kelley Gallasch, cựu siêng viên cao cấp của hãng sản xuất truyền hình ZDF Tây Đức tại Washington DC nói mang đến nghe cùng tôi nghĩ về mình cần có trọng trách kể ra cho việc đó ta, người việt nam Nam, được biết.


Năm nay lưu niệm 40 năm ngày mất của ông, tôi kể mẩu chuyện này ra như 1 nén hương tưởng niệm đến ông, một đơn vị báo nước ngoài quốc yêu thương quí Việt Nam cũng giống như các nước nghèo ở trong địa trên cố giới.


Tôi cũng muốn minh chứng rằng dân tộc việt nam là một dân tộc bản địa có lòng hàm ơn chứ chưa hẳn như tổng thống Nixon đang chỉ trích ông Thiệu. Qua phía trên tôi cũng muốn share nỗi thông cảm của hậu sinh mang đến ông Nguyễn Văn Thiệu, một người bọn ông việt nam của thời cuộc.


Ông cũng đã mất tròn 20 năm. Cho dù lịch sử dân tộc phán xét thay nào thì vày sự đoàn kết vững chắc và kiên cố của dân tộc bản địa Việt tôi vẫn mong bọn họ tìm hiểu cùng thông cảm mang lại "Tâm tư tổng thống Thiệu" (quyển sách thuộc tên của Nguyễn Tiến Hưng, phụ tá khiếp tế, kế hoạch của ông Thiệu tự 1973-1975) và tâm tư tình cảm của tất cả các công ty lãnh đạo việt nam chính trực từng sẽ ở hai phía của cuộc chiến để bao gồm cái nhìn rộng mở, yêu quý và đúng chuẩn hơn mang lại một vn thống tuyệt nhất lòng người hoàn toàn trong lúc này và tương lai.


Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, đàn bà của cựu thiết yếu ủy Quân đội dân chúng Việt Nam, Đại tá Bùi Văn Tùng. Tác giả hiện đang sinh sống trong Hoa Kỳ.