Cô gái ăn mặc hở hang, phản cảm rồi thản nhiên đi lại trên phố đi bộ hà nội

Mấy bữa trước đọc báo em có biết 1 thông tin là Hà Nội đang xem xét việc bêu tên, công khai tên tuổi và phê bình những người ăn mặc “hở hang, phản cảm” trên phương tiện truyền thông đại chúng. Mục đích của việc này là nhằm xây dựng một lối sống văn minh, thanh lịch cho người dân thủ đô cũng như một môi trường văn hóa lành mạnh. Việc này chỉ là một đề nghị trong dự thảo về “Quy tắc ứng xử nơi công cộng” của Hà Nội, trong đó bao gồm những hành vi gây phản cảm trái với thuần phong mỹ tục như chửi bậy, phóng uế bừa bãi, xả rác… ở những nơi công cộng. Thế nhưng việc này lại gây nhiều tranh cãi nhất vì rất khó thực hiện, mà nếu có thực hiện cũng chẳng biết được nào mà lần.


*

Em thấy việc này không khả thi một chút nào. Nội chuyện xác định thế nào là “ăn mặc hở hang và phản cảm” là khó khăn lắm rồi. Cái này nó phụ thuộc nhiều vào cảm tính, vào quan điểm, vào độ tuổi, vào nền tảng văn hóa của từng người. Đó là một chuẩn mực phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, khó mà xác định được. Chẳng hạn những người trẻ cảm thấy áo hai dây không phải là một trang phục “phản cảm” nhưng những người lớn tuổi lại thấy nó “phản cảm”. Với một chuẩn mực gần như không thể xác định được như thế này, để không bêu tên lầm và làm ảnh hưởng đến cuộc sống, quyền tự do ăn mặc của mỗi người là một điều không tưởng.

Sau khi điều này được đưa ra thảo luận, nhiều chuyên gia cũng cảm thấy… hoang mang. Ông Dương Trung Quốc, đại biểu Quốc hội và cũng là một nhà sử học nổi tiếng đã phát biểu rằng “Thời đại này không dễ để một cơ quan Nhà nước can thiệp vào sở thích của cá nhân, trừ khi nó phương hại đến lợi ích, đến trật tự công cộng”. Ông cũng cho rằng đưa ra quy tắc nhưng không thực hiện “đến nơi đến chốn” được thì nó sẽ “nhờn đi” và người ta không thèm tuân thủ nữa.


*

Hơn thế, ông cũng thắc mắc là làm thế nào để đưa ra một quy định chính xác, cụ thể cho chuẩn mực ăn mặc? Chỉ việc trả lời thế nào là “ăn mặc hở hang, phản cảm” thôi đã “đau đầu” lắm rồi. Ông nói thẳng rằng: “Chúng ta đừng đánh đố nhau về khái niệm. Cái khó nhất ở đây là xác định như thế nào là phản cảm, và như thế nào là nơi công cộng. Trong những nơi như đền, chùa thì chắc chắn nên ủng hộ việc cấm ăn mặc phản cảm. Nhưng còn nơi công cộng là khu vực người dân có thể sinh hoạt, thì có vấn đề gì mà phải ngăn cản”.


*

Chuyên gia Việt kiều Trần Thắng, chủ tịch Viện văn hóa và giáo dục Việt Nam tại New York (Mỹ) cũng đồng tình với ý kiến trên. Ông cho rằng khái niệm “ăn mặc phản cảm” rất mơ hồ và phụ thuộc vào cảm nhận, thước đo chuẩn mực của từng cá nhân, vì thế rất dễ gây nên tranh cãi: “Cá nhân tôi không xác định được thế nào gọi là ăn mặc phản cảm. Thành phố có thể phát huy chương trình ăn mặc thanh lịch, nếp sống văn minh có lẽ phù hợp với cuộc sống hiện tại hơn”. Ông còn cho biết thêm là ở các nước khác không hề có quy định “cấm ăn mặc hở hang”. Ở những khu vực tôn giáo, tín ngưỡng của các nước thường có bảng hướng dẫn ăn mặc và có hình minh họa, không có quy định chung chung là “cấm ăn mặc phản cảm”.