Em gái nhà tôi siêu cấp ngọt

‹ Trước Chương 75: Phát hiện nay Chương 74: Lăn ra phía trên Chương 73: Là của em Chương 72: hờ hững sắc bén Chương 71: rác rưởi không có điểm căn bản Chương 70: tín đồ giám sát bé dại Chương 69: Ngoan Chương 68: kết quả của lòng tham Chương 67: minh chứng cho anh coi Chương 66: Đau tim Chương 65: tất cả duyên cùng với nhị Chương 64: Đẹp trai khiến cho em xem Chương 63: ko giống bình thường Chương 62: Tôi che Chương 61: trả thù rửa hận Chương 60: tứ tưởng thanh kỳ Chương 59: thay đổi quỹ đạo Chương 58: cố Thần Chương 57: tè tử thối Chương 56 Chương 55: Nhị ca hổ ngươi xấu hổ Chương 54 Chương 53 Chương 52: tò mò và hiếu kỳ Chương 51: cố ý quên đi kí ức Chương 50: Xoay ngược lại Chương 49: Đầu óc có sự việc sao? Chương 48: bạn đâu? Chương 47: vượt nhọc lòng Chương 46: bằng hữu thương nhau Chương 45: Em gái tốt quan trọng tâm anh trai Chương 44: không tin Chương 43: ko phải tác dụng trong lòng Chương 42: Luận hung tàn anh ý muốn thua Chương 41: Cảnh cáo Chương 40: Rất cạnh tranh lí giải? Chương 39: Sao lại tại đoạn này! Chương 38: Nghe nói Chương 37: Nhân khẩu mất tích đùng một phát về nhà Chương 36: Là chuyện tốt Chương 35: Một đống nghi ngờ Chương 34: Đề tài không thể bàn thảo Chương 33: phụ thân con tương thân tương ái Chương 32: Mèo cá tranh đấu Chương 31: sợ là lão cán bộ nha Chương 30: Vú em? Chương 29: Đây là mẫu gì? Chương 28: Đầu bị cửa ngõ kẹp? Chương 27: Là loại anh nhì ôn nhu Chương 26: Trâu sẽ phân phối hết Chương 25: Đại ca làm trâu làm ngựa Chương 24: Chỉ hại không khí đột nhiên im lặng Chương 23: không hẳn đứa con được thương độc nhất vô nhị Chương 22: tất cả phải trộm xuất xắc không! Chương 21: quái đản Chương 20: học của ai! Chương 19: Em là nhỏ rối cô dâu có tình cảm Chương 18: từ bỏ hỏi nhân sinh Chương 17: Trước bỏ đi thời cơ của cô ta Chương 16: nắm đổi? Chương 15: Chỉ tất cả cô ta là ko được! Chương 14: Ác mộng? Chương 13: chưa phải ngoài ý muốn! Chương 12: cực kì giống tra nam Chương 11: nhỏ tuổi như vậy liền đã lừa tiền! Chương 10: Ai nhúng tay? Chương 9: Chó săn! Chương 8: ví dụ không thiếu tiền Chương 7: mong muốn quỵt nợ sao? Chương 6: Em làm cho gì! Chương 5: cần thiết quỵt nợ Chương 4: Mua thoải mái không? Chương 3: xấu xa Chương 2: rộp đoán Chương 1: Bắt cóc Sau ›

Edit: Sơ Mặc

Beta: Sơ Ngọc, Sơ Nặc.

"Hắn gắt gao ôm chặt em ái nhỏ, hệt như ôm chặt lấy tia hy vọng duy độc nhất của phiên bản thân."

_________________________

Đời trước, tất cả tâm bốn của hắn đều đặt lên trên người Hạ tứ Vũ, sau khoản thời gian sống lại, hắn cũng đem cục bộ lực chú ý ném lên người đó lần nữa.

Cho bắt buộc hắn luôn luôn vô ý xem dịu mất vài ba việc, thậm chí là là chẳng nhớ đến.

Giống như nhắc nhở nhị ca đề xuất phòng bị lưu giữ Giai Di, hoặc là giống như cô gái trước mắt này.

Nếu nói lưu lại Giai Di là chó điên thích cắm người, thì thanh nữ nhân này đó là một kẻ điên thiết yếu hiệu.

Cô ta nói cô ta ham mê Tam ca, nhưng mà lại thuộc tên cẩu nam nhân của Hạ bốn Vũ phá hủy Tam ca.

Không biết ả cần sử dụng thủ đoạn lạ đời gì, vậy mà rất có thể khiến đến Tam ca so với ả nói gì nghe nấy. Trong ánh mắt của tam ca cụ thể đã tất cả sự bài xích và chán ghét, dẫu vậy không chế ước được hành vi của mình, Tam ca thanh lãnh như nguyệt* của hắn bị cô nàng điên này bỏ rồi!

*thanh lãnh như nguyệt: lãnh đạm như phương diện trăng ( tui thấy mặt trăng ấm muốn chớt cơ mà lạnh gì)

Nhìn đi, tình dục giữa cô ta so với Hạ bốn Vũ như vậy nào? Vẫn còn xuất sắc lắm!

Hắn còn từng cũng chính vì quan hệ cùng với Hạ bốn Vũ mà bảo đảm an toàn cho cô ta..

Nếu hỏi hắn rằng hắn áy náy cùng với ai nhất, thì trừ tiểu Ngũ ra thì tín đồ đó là Tam ca.

Giọng nói bị hủy, sự nghiệp bị phá, thân thể bị khống chế, còn buộc phải cùng quân thù không nhóm trời thông thường chơi trò "vợ ông xã ân ái", chính xác là sống không bởi chết!

Nếu như không hẳn Nhị ca......

Mục Vân Phong vẻ phương diện hoảng hốt, y như sắp khóc đến nơi..

Những chuyện không may lúc trước hắn gặp phiên bản thân hắn cũng ko rõ lắm, như cũng chần chừ rằng phần đa chuyện đời trước hắn trải qua, ở lần sinh sống lại này có xuất hiện hay không? Nhưng gần như chuyện xẩy ra lại nói mang đến hắn biết không hề ít sự thật rõ ràng, đó là vì dòng gì?

Có lẽ chính vì đời trước hắn kỳ thật đã bị tiêu diệt rồi, là trừng phạt hắn khi còn sống quá mức hồ đồ, cái gì cũng không rõ, cái gì cũng không biết. đến nên, linh hồn của hắn bắt đầu không thể hết sức thoát, sinh hoạt lại trần thế để thấy được rất nhiều kết cục bi thương của người thân chăng?

Hắn sở dĩ tin tưởng nhân loại có quỷ, linh hồn, chính là vì hắn từng là một linh hồn, còn chuyện sống lại là vì sao để hắn tin tưởng.

Giờ tương khắc này, hắn theo bạn dạng năng chỉ mong mỏi quên đi mấy vấn đề đó, rốt cuộc tất cả tâm tư chất chứa trong thâm tâm đều tuôn ra.

Tự trách, bi thống, hối hận hận, dày vò, tuyệt vọng......

Mục Vân Phong sau cuối cũng nhịn ko nổi nữa, đứng dậy gào khóc, khóc đến mức cực kỳ bi thảm, cả người bị mọi trọng trách, trọng trách vây quanh để cho hơi thở ngày dần trầm trọng hơn, bước đầu khản đặc lại.

Tất cả mọi fan đều bị bội nghịch ứng của hắn dọa sợ.

"Đây là làm sao vậy? Sao lại khóc rồi? Vừa rồi chưa phải là vẫn còn giỏi à?" Vẻ mặt Kiều Hân nghi hoặc.


"Tự mình làm mình choáng váng?" Mục Vân Tu do dự nói.

Trước mắt cực tốt nên nghe ngóng xem tè Tứ như thế nào, Mục Vân Chu mơ hồ đoán được cái gì đó, thầm nghĩ về chỉ hại Tiểu Tứ lại bị loại gọi là "Đời trước" ảnh hưởng tới.

Hắn bên trên mặt không cử động thanh sắc, đến quản gia một ánh mắt.

Rất nhanh, Trương Đình hạ màn bít mắt mặt trong, bạn hầu cũng theo đội rời đi.

Y Y ngồi xổm trên chỗ, khẽ nhướng mày lên, gần như là co lại không còn cỡ nhìn Mục Vân Phong.

Tứ ca vị sao nhưng mà khóc mang lại thương tâm khổ sở như vậy?

Hơi thở toàn thân cũng không giống đi, trở nên hệt như một màu đen tuyền vậy, khiến cho kẻ khác hít thở cũng không thông.

Tuy rằng thái độ tứ ca so với cô cũng bình thường, nhưng đó là bình thường, không tồn tại bài xích, không có ác ý. Rộng nữa, ban đầu có từng nghe Tam ca lơ đãng nói qua hai câu, hình như là chính vì Tứ ca, cô new có cơ hội tới Mục gia, được rất nhiều người biết đến, nhiều tình nhân thích cho tới vậy.

Hiện tại cô đã rất hạnh phúc, không có viện an sinh lúc trước nhìn như tự do, thực chất ở đấy là do cô mù mịt, trống rỗng, ko có cảm hứng thú vị gì cả.

Tất cả hồ hết thứ này đều phải cảm ơn Tứ ca.

Cô buông tay người mẹ ra, vào tầm mọi bạn đều ngờ vực đắn đo cô định có tác dụng gì, liền dẫn đầu chạy mang đến bên người Mục Vân Phong, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vỗ lên sống lưng hắn vài ba cái.

"Tứ ca, ko khóc nha, Y Y nghỉ ngơi đây, Y Y sẽ đảm bảo an toàn tứ ca không xuất sắc sao?"

Hắn hay xuyên chăm chú đến Y Y, kiên trì không để Y Y mang lại quá ngay sát với Mục Vân Xuyên. Hắn là người đầu tiên phát hiện ra khí thay của Y Y đã cố kỉnh đổi, cùng rất cái cảm xúc mà bà mẹ thường trấn an hắn trước khi rất như là nhau, hắn theo bạn dạng năng không xúc cảm mà để khoảng cách giữa hai fan gần lại.

Mục Vân Phong luôn cúi đầu, chuyển tay lên bịt mặt cuối cùng cũng ngẩng khía cạnh lên, mơ hồ chú ý được nước mắt nước mũi cùng bề mặt hắn, thoạt liếc qua có chút thê thảm, hình mẫu soái khí cũng bị hủy theo.

"Không khóc không khóc, tứ ca, không khóc nha."

Thiếu niên bị hủy hình mẫu đang khóc, bỗng nhiên ôm cổ đứa bé xíu trước mặt hắn.

"Một đứa nhỏ bé xấu xa, thiết yếu mình còn không bảo vệ được bạn dạng thân, còn muốn đảm bảo an toàn anh, sao lại dại như vậy." miệng nói ghét bỏ, tuy nhiên lại chẳng bao gồm ý tứ mong mỏi buông bàn tay vẫn ôm ra.

"Anh ấy sẽ ghét anh sao?"

Những lời này nói siêu nhỏ, gần như là thì thầm trong cổ họng, giống hệt như hỏi lại lúc mình bị thù ghét mà vứt bỏ, fan khác cũng không nghe rõ điều gì, tuy thế Y Y nghe được.

Trực giác của Y Y nói mang lại cô biết, "anh ấy" mà lại Tứ ca nói đến không đề xuất cô, cô nhỏ nhắn vỗ vỗ rồi xoa xoa sườn lưng tứ ca, cũng dùng giọng nhỏ như vậy trả lời.

"Không ghét bỏ nha, tứ ca anh xem xem, tất cả mọi tín đồ đều vô cùng lo lắng cho anh."

Mục Vân Phong ngước ánh mắt thoáng qua đa số người, quả thật tìm ra vẻ khía cạnh quan tâm lo ngại của mọi người.

Hắn gắt gao ôm chặt em gái nho nhỏ, hệt như ôm chặt mang tia hy vọng duy duy nhất của hắn.