Đọc sách hạt giống tâm hồn online

Ngạn ngữ Nga có câu: “Nếu tất cả hai ổ bánh mì tôi sẽ cung cấp một ổ để mua hoa hồng, cả trọng tâm hồn cũng rất cần phải ăn uống”. Thiệt vậy, trọng điểm hồn là nơi dễ bị tổn thương độc nhất của nhỏ người, đồng thời cũng là nơi cần được nuôi dưỡng những nhất. Một vai trung phong hồn đẹp rất cần phải gieo mọi hạt như thể của hi vọng, hạnh phúc, niềm tin; bắt buộc được âu yếm tưới nước. Hạt giống trọng điểm hồn là tổng thích hợp những mẩu chuyện để nuôi dưỡng chổ chính giữa hồn của mỗi người, bất cứ người nào cũng có thể tìm kiếm thấy phiên bản thân mình một trong những mẩu chuyện giản dị, thông thường nhưng đầy triết lí nhân sinh. Dưới đây là tổng hợp những mẩu truyện Hạt giống chổ chính giữa hồn xuất xắc nhất:

*

1.Đừng thay đổi thế giới

Ngày xưa, tất cả một vị vua kẻ thống trị cả một vương quốc rộng lớn. Một ngày nọ, ông ra quyết định vi hành đến các vùng khu đất xa xôi độc nhất của đất nước. Lúc trở về cung điện, ông phàn nàn rằng chân ông vô cùng đau. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu, bởi đây là lần trước tiên ông triển khai một chuyến hành trình dài như vậy, trong những khi đó, những tuyến đường ông đi qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Bực mình do bị mọi cơn mệt mỏi hành hạ, ông sai bảo cho toàn bộ các tuyến đường trong vương quốc phải được bao trùm bằng domain authority súc vật. Vớ nhiên đó là một mệnh lệnh rất khó triển khai và tốn kém cả về sức người, sức của nhưng lại vẫn không người nào dám khuyên răn can đơn vị vua.

*

Thế rồi cuối cùng, một fan hầu thận trọng đã gan dạ đứng ra bức tường ngăn nhà vua. Anh ta nói:

– vì sao quốc vương lại rất có thể tiêu tốn ngân khố một cách vô ích vì vậy ạ? vì sao Người ko cắt hồ hết miếng da trườn êm ái che quanh đôi bàn chân trần của mình? Như vậy, không số đông chân fan sẽ không hề bị đau khi đi qua những nhỏ đường mấp mô sỏi đá nữa nhưng mà cả vương vãi quốc cũng sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, công sức, của cải!

Nhà vua rất quá bất ngờ trước lời đề nghị lạ thường của fan hầu, dẫu vậy rồi tiếp nối ông cũng đã đồng ý. Vậy là song giày trước tiên trong lịch sử hào hùng đã ra đời.

Đôi lúc trong cuộc sống, họ không đề xuất bắt cả thế giới phải thay đổi theo mình, điều họ cần, đơn giản và dễ dàng chỉ là biến đổi tầm nhìn và cách lưu ý đến của phiên bản thân mà lại thôi.

2.Giá trị của thời gian

Có một fan rất keo kiệt, lúc nào thì cũng chắt bóp chẳng dám tiêu xài gì. Tích cóp cả đời, anh ta để giành được cả một gia sản lớn.

*

Không ngờ một ngày, Thần Chết bỗng nhiên nhiên mở ra đòi gửi anh ta đi. Từ bây giờ anh ta mới nhận ra mình chưa kịp thưởng thức chút gì tự số chi phí kia. Anh ta bèn nài nỉ nỉ:

- Tôi chia 1 phần ba gia sản của tôi mang lại Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.

- ko được. – Thần bị tiêu diệt lắc đầu.

- Vậy tôi gửi Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta liên tục van xin.

- không được. – Thần chết vẫn ko đồng ý.

Anh ta cấp nói:

- Vậy… tôi xin giao hết của cải đến Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?

- không được. – Thần bị tiêu diệt vừa nói, vừa giơ cao loại lưỡi hái trên tay.

Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần chết lần cuối cùng:

- thay thì Ngài mang lại tôi một phút nhằm viết di thư vậy.

Lần này, Thần chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:

- Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiều tài lộc cũng không tải nổi một ngày

3. Nơi bắt đầu nguồn của việc trưởng thành

Hồi còn nhỏ, tôi tất cả một tín đồ hàng xóm mà lại mọi bạn gọi là bác sĩ Gibbs. Ông rất khác như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất đơn giản và giản dị và hiền đức từ, tuyệt nhất là đối với bọn nhóc đậm cá tính chúng tôi.

Ngoài giờ đồng hồ làm quá trình cứu người, bác sĩ Gibbs thường xuyên trồng cây. Ông ao ước biến mảnh đất nền rộng 10 mẫu mã tây của bản thân thành một vùng rừng núi mà! Vị bác sĩ hiền từ ấy tất cả những triết lý trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với chế độ mà mọi bạn cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tưới nước cho phần đông cây bắt đầu sinh trưởng – ông phân tích và lý giải với tôi rằng tưới nước đã làm chúng sinh ra hư hỏng, và cụ hệ cây tiếp đến sẽ ngày một yếu đi. Vì vậy cần phải tập mang lại chúng đương đầu với khắc nghiệt. Cây như thế nào không chống chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ đầu.

*

Rồi ông khuyên bảo cho tôi biện pháp tưới nước cho phần lớn cây rễ mọc trên cạn, nhằm khi khô hạn thì chúng sẽ đề xuất tự bén rễ sâu mà tìm mối cung cấp nước. Thảo nào, chẳng lúc nào tôi thấy ông tưới cây cả. Ông trồng một cây sồi, từng tháng thay vì tưới nước, ông đem tờ báo quấn tròn lại và đập vào nó: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông lý do lại làm vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý.

Bác sĩ Gibbs từ giã cõi đời hai năm sau thời điểm tôi xa gia đình. Tiếng đây, về nhìn lại đều hàng cây công ty ông, tôi lại như hình dong ra dáng vẻ ông đã trồng cây 25 năm về trước. Các thân cây ngày ấy hiện nay đã lớn táo tợn và tràn trề sức sống. Giống như những thanh niên cường tráng, từng sáng chúng thức dậy, từ hào ưỡn ngực cùng sẵn sàng tiếp nhận những gian nan, thử thách.

Vài năm tiếp theo tôi cũng trường đoản cú trồng lấy hai cây xanh. Mùa hè cháy nắng tôi tưới nước; mùa đông giá rét tôi bơm xịt thuốc và nguyện cầu cho chúng. Chúng cao gần chín mét sau nhị năm, nhưng lại lại là đầy đủ thân cây luôn phụ thuộc vào bàn tay người chăm bẵm. Chỉ cần một ngọn gió lạnh lẽo lướt qua, bọn chúng đã run rẩy với đánh cành nhanh chóng – trông chẳng không giống gì phần lớn kẻ yếu ớt đuối!

Chẳng bù với rừng cây của bác sĩ Gibbs. Xem ra nghịch cảnh cùng thiếu thốn dường như lại bổ ích cho bọn chúng hơn sự đầy đủ.

4. Rất nhiều vết đinh còn mãi

Một cậu nhỏ nhắn nọ có tính xấu là rất lôi cuốn nổi nóng. Một hôm, cha cậu gửi một túi đinh mang đến cậu rồi nói: “Mỗi khi nhỏ nổi lạnh với ai đó thì nên chạy ra sau nhà với đóng một cây đinh lên cái hàng rào gỗ”.

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng toàn bộ 37 cây đinh. Nhưng sau vài tuần, cậu nhỏ nhắn tập kiềm chế dần dần cơn giận của bản thân mình và con số đinh đóng lên sản phẩm rào ngày một ít đi. Cậu nhỏ bé nhận thấy rằng kìm nén cơn giận của bản thân mình dễ rộng là yêu cầu đi đóng góp một cây đinh lên hàng rào.

*

Đến một ngày, cậu bé xíu đã không bực tức một lần nào trong trong cả cả ngày. Cậu mang lại thưa với thân phụ và ông bảo: “Tốt lắm, bây chừ nếu sau từng ngày mà con không hề nổi giận cùng với ai dù có một lần, bé hãy nhổ một cây đinh thoát ra khỏi hàng rào”.

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng mang lại một hôm cậu nhỏ xíu vui mừng hãnh diện tìm phụ thân mình báo rằng đã mất cây đinh nào trên mặt hàng rào nữa cả. Người thân phụ liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông bé dại nhẹ nói với cậu: “Con đã có tác dụng rất tốt, nhưng bé hãy nhìn hầu hết lỗ đinh còn giữ lại trên hàng rào xem. Hàng rào đã không y hệt như xưa nữa rồi. Nếu bé nói điều gì trong cơn giận dữ, những tiếng nói ấy tương tự như các lỗ đinh này, bọn chúng để lại lốt thương cực nhọc lành trong trái tim người khác. Mặc dù cho sau kia con gồm nói lời xin lỗi từng nào lần đi nữa, vết thương đó vẫn tồn tại lại mãi. Con hãy luôn luôn nhớ: vết thương lòng tin còn buồn bã hơn cả hồ hết vết thương thể xác. Những người dân xung xung quanh ta, anh em ta là mọi viên đá quý. Họ khiến cho con cười cùng giúp con trong không ít chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp mặt khó khăn, cổ vũ nhỏ và luôn sẵn sàng mở trái tim bản thân ra với con. Bởi vì thế, hãy nhớ đem lời cha…”

5. Thứ cực hiếm nhất bên trên đời

Tại một xóm chài nọ, tất cả một con trai thanh niên hiền khô và xuất sắc bụng, thao tác làm việc rất chuyên chỉ. Ngày nọ, trê tuyến phố về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ. Do tò mò, nam nhi tìm cách tháo bởi được nắp chai ra. Bất ngờ từ vào chai bay ra một làn sương trắng cùng vị thần đẩy đà xuất hiện.

*

Vị thần liền đựng tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta mang lại ngươi bố điều ước. Nào! Hãy ước đi hỡi đấng mày râu trẻ tuổi“.

Ước gì nhỉ? Chàng không biết và trả lời: “Thần đến tôi thời hạn để suy xét nhé!“.

– Được thôi. Trường đoản cú đây mang lại chiều ngươi nên nghĩ ra đấy.

Chàng đi dọc theo bãi tắm biển và suy nghĩ. Trên đường đi chàng chạm mặt một đám trẻ con hồn nhiên, vô tứ chơi nghịch say mê. Nhìn những gương mặt thiên thần, đấng mày râu thấy cuộc sống mới đẹp làm cho sao. Đi tiếp, chàng gặp một quý ông trai trẻ quyên sinh cứu số đông người túng thiếu thoát khỏi một đội nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.

Chàng lại thường xuyên đi với thấy một chỗ đông người vây quanh một cố già. Thì ra tất cả một bé cá voi mắc cạn cảm giác vào bờ. Mọi fan định giết thịt nó để lấy thịt bán. Các cụ ông cụ bà nói: “Những gì thuộc về biển khơi cả hãy trả về cho hải dương cả“. Thay là chú cá voi được cứu vớt sống.

Hoàng hôn buông xuống. Vị thần hiển thị hỏi: “Ngươi vẫn nghĩ ra chưa?“. đàn ông trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban đến tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của con trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, gan dạ của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải“.

Vị thần trả lời: “ Thật xứng đáng ngạc nhiên, ngươi đã tất cả thứ cực hiếm nhất trên thế gian này”